The Path - Con Đường Khai Tâm

CHƯƠNG 3: Khởi nguồn của yoga · còn ~17 phút

Tạ Minh Tuấn

CHƯƠNG 3: Khởi nguồn của yoga

Hơn 15. 000 năm trước đây, một thực thể đột nhiên xuất hiện ở phần phía trên của dãy núi Himalayas huyền thoại…

Không ai biết đó là ai, đến từ đâu.

Bản chất của thực thể phi thường này là không thể nhận biết được.

Khi bắt đầu quá trình nhập định và xuất thần, trong cơn cực khoái thiêng liêng, một số chuyển động của cơ thể được giải phóng… Anh ấy bắt đầu nhảy múa, một cách thật hoang dã…

Cho đến khi sự mãnh liệt này được kinh nghiệm trọn vẹn, thực thể bắt đầu ngồi yên bất động…

Người ta nhận thấy anh ấy đang trải qua một quá trình khai tâm vô cùng dữ dội mà chưa ai từng biết đến…

Sự khoái cảm thánh thần, thiêng liêng và kỳ diệu đã cho phép anh ấy chuyển hóa hình dáng vật lý của mình…

Chứng kiến một cá nhân có thể hợp nhất trọn vẹn với toàn thể vũ trụ, người ta bắt đầu gọi đấy là một "Yogi".

Đó là vị Yogi đầu tiên – "Adiyogi".

Sự tĩnh lặng của anh ấy kéo dài qua nhiều năm, khiến nhiều người hiếu kỳ đến để tận mắt chứng kiến…

Người đến kẻ đi chỉ vì sự tò mò, duy chỉ bảy con người đi tìm chân lý vẫn kiên định ở lại, không rời nửa bước...

Điều đó khiến Adiyogi được thuyết phục.

Nên bắt đầu hiển lộ những dấu hiệu đến từ bóng tối sâu thẳm nhất…

Và giảng giải 112 phương pháp khai tâm cho bảy vị đệ tử đầu tiên… lĩnh hội trọn vẹn những giá trị gốc rễ của nghệ thuật kiến tạo, như một Đấng Sáng Tạo toàn năng…

Đ chuyện ở đây, tại vùng đất này.

Tôi đang có mặt trực tiếp ở đó, trước bức tượng Adiyogi rất lớn, với một hệ thống âm thanh ánh sáng choáng ngợp, đã biến toàn bộ bức tượng khổng lồ và vô cùng nổi tiếng này trở thành một màn hình chiếu vĩ đại giữa màn đêm đen kịt trong toàn thể thiên nhiên rộng lớn xung quanh… Trên màn hình chiếu đó đang kể câu chuyện về vị Yogi đầu tiên – Adiyogi, về khởi nguồn của Yoga, về một sự siêu việt mà nhân loại không thể nắm bắt và lý giải được chỉ bằng tâm trí đơn thuần.

Chuyện này đã xảy ra thế nào?

Chuyện là sau khi lên đường từ Bangalore, tôi đã bắt chuyến bay để di chuyển đến miền đất tiếp theo. Đó chính là Coimbatore.

Chuyến bay kéo dài khoảng một tiếng. Ở Coimbatore chỉ có duy nhất một nơi mà tôi cần đến…

Khi máy bay đáp xuống, trời cũng đã tối, tôi liền mở ứng dụng lên book xe.

Thật khó để xe công nghệ, dù là taxi hay tuk-tuk, đến đón ở đây, tôi chờ khá lâu, hết lần này đến lượt khác, đã hơn nửa tiếng trôi qua mà vẫn chưa ổn. Cho đến khi, may mắn lắm mới có một chiếc tuk-tuk đến được, thì qua trao đổi với bác tài mới biết xe không thể chở tới tận nơi được vì lý do đường sá.

Bởi lẽ, chỉ cần nói "Isha", ngay lập tức, ở đây, người ta đều biết đó là đâu. Với riêng trường hợp lần này, có một cách nhanh hơn, sử dụng dịch vụ book taxi ngay tại sân bay, chỉ cần nói với họ mình muốn đi đâu, thương lượng mức phí (tôi nhớ tầm 1. 000 INR) sẽ có taxi chở bạn đến tận Isha, không phải "thả giữa đường" như trường hợp chiếc tuk-tuk ở trên…

Xe chở tôi đi mất thêm khoảng một tiếng nữa, đi qua rất nhiều cung đường tối đen như mực, có lẽ cũng mang đến cảm giác rất hồi hộp, lo lắng nếu bạn là nữ và đi một mình…

Giữa đường, tôi chợt nhớ mình chưa nhận được email phản hồi từ Isha. Chuyện là có một tổ chức tên là Isha Yoga Center do một vị thầy tên Sadhguru sáng lập. Isha Yoga Center có trụ sở tại Coimbatore, đây là tổ chức có rất nhiều trung tâm trên khắp cõi Ấn Độ và trên thế giới. Để đặt phòng tại trung tâm gốc của tổ chức này, bạn cần phải đặt online. Họ chỉ tiếp nhận 100% trường hợp đặt phòng thông qua online. Nên bạn đừng tốn công đi đến đó rồi mới tìm lễ tân đặt phòng vì họ không tiếp nhận trường hợp như vậy. Với tôi cũng thế, trợ lý đã hỗ trợ liên hệ đặt phòng tại Isha từ trước nhưng họ vẫn chưa xác nhận. Khi đến nơi, trời đã khuya muộn, trung tâm đã đóng cửa và tôi thì chưa có xác nhận phòng, bác bảo vệ khi kiểm tra thông tin, chỉ biết lắc đầu không thể cho vào...

Không sao cả, tôi nhờ tài xế taxi chở đi tìm một khách sạn gần đó, ngủ lại một đêm. Sáng mai sẽ tính tiếp vậy. Trước bình minh luôn là đêm tối...

Sáng hôm sau thức giấc, khi nhìn ra cửa sổ, tôi có đôi chút ngạc nhiên khi toàn thấy người Ấn. Chuyện là mọi thứ vẫn còn hơi đường đột, có lẽ tôi vẫn nghĩ mình đang ở Việt Nam ư ? Dù sao, khi đã kinh nghiệm nhiều chuyến đi trong cuộc đời, việc "sáng mai thức giấc ở một nơi xa" cũng không còn là chuyện hiếm gặp đối với tôi… Thời còn đi nhiều, lắm khi ở một vùng đất, nghe người ta nói chuyện với nhau bằng… tiếng Việt, tôi mới ngạc nhiên, ngẫm: "Ơ, thế là mình đang ở Việt Nam rồi ư!"

Khi đi sâu vào tâm linh, ta không còn cần phải đi quá nhiều, "chân đi không mỏi" về mặt vật lý. Bởi lẽ ta không còn lòng tham ái dính mắc mong muốn những điều mới lạ, ta cũng không còn có tâm thái muốn trốn tránh qua những chuyến đi và xem đó như một cách để giải quyết cho những vấn đề và khó khăn của mình. Nếu là một chuyến đi ngắn để nghỉ ngơi và sạc năng lượng thì cũng ổn thôi. Nhưng khi có nhiều sự dính mắc vào đó, chỉ mong muốn lên đường với năng lượng ẩn kín bên trong là sự trốn tránh hiện thực, chán nản công việc, sếp, đồng nghiệp, bố mẹ, gia đình… Đó không thực sự là giải pháp cho vấn đề của bạn, bạn chỉ đang mất cân bằng và mang năng lượng của sự trốn chạy hơn là thực sự đối diện để tìm ra giải pháp với tâm thức bất bạo động, để tái kết nối với bình an đích thực từ bên trong. Đồng thời, khi đã thấu hiểu hơn về con người, do đi sâu vào tu tập, bạn sẽ nhận ra dù ở nơi đâu, con người cũng rất giống nhau, nên có đi lắm nơi nhiều khi cũng… không còn cần thiết, các nguyên lý trường tồn vẫn luôn hiện diện ở bất cứ nơi đâu, chỉ có hình tướng bề ngoài là có thể thay đổi, dù ít hay nhiều. Thêm một lý do nữa, với một người tu tập nghiêm túc, người đó có thể "đến" bất cứ nơi đâu mà không cần phải "đi" ở cấp độ vật lý, mà vẫn nhận được những bài học cần thiết, vẫn làm việc được với rất nhiều ký ức của mình. Chúng ta luôn có thể du hành đa chiều kích, năng lực đó có sẵn bên trong ta nhưng ta đã quên mất. Chúng ta là năng lượng, chúng ta là những thực thể thiêng liêng và có rất nhiều quyền năng, hơn cả sự tưởng tượng thông thường! Đối với tôi, do có một kỳ nghỉ hè kéo dài một tháng và vì một số nhân duyên cần thiết đã soi đường dẫn lối giúp tôi vẫn hiện diện tại xứ Ấn, ở chiều kích vật lý. Tôi hoàn toàn đón nhận và trân trọng chuyến đi này.

Nhờ cậu lễ tân khách sạn bắt giúp một chiếc tuk-tuk đến Isha Yoga Center, khi đến nơi, tôi vẫn chưa nhận được email xác nhận, vậy nên trợ lý vẫn tiếp tục hỗ trợ, tìm cách xúc tiến nhanh việc này, còn trong lúc đó tôi vẫn sẽ đi tham quan vì nơi đây mở cửa miễn phí. Tôi hoàn toàn tin tưởng và phát ý nguyện về việc phòng ốc sẽ được xử lý ngay trong buổi sáng hôm nay dù mọi thứ vẫn đang bặt vô âm tín. Để vào trong, bạn cần gửi điện thoại ở bên ngoài. Thật ra, nếu là khách vào tham quan, bạn không được mang điện thoại và giày. Tuy nhiên, nếu là khách có đặt phòng và đã được xác nhận, bạn lại được… tha hồ mang điện thoại cũng như đi giày trong khuôn viên của trung tâm rộng lớn này.

Một bầu không khí lễ hội, năng lượng sôi động và khá thịnh vượng là ấn tượng đầu tiên của tôi về nơi đây.

Nơi tôi được tiếp xúc đầu tiên sau khi bước vào đây chính là Dhyanalinga – nơi đây giống như chính điện của toàn bộ trung tâm này vì ở đây, nguồn năng lượng thờ phụng hướng về Linga.

Thật ra, để hiểu thật sâu về Dhyanalinga hay về Linga, đó là điều mà bạn cần tự trải nghiệm trên con đường khai tâm của mình. Tuy nhiên, có thể nói một cách đơn giản thế này, Linga là dương vật, còn Yoni là âm vật. Linga là một biểu tượng, khi tìm thấy thường được đặt trong một vòng tròn (tượng trưng cho Yoni), giống như dương vật đặt vào âm vật. Đó là biểu hiện của sự sáng tạo thiêng liêng và thánh thần đã kiến thiết ra toàn cõi vũ trụ này.

Những gì tôi chia sẻ về các khái niệm này hoàn toàn không đến từ Isha, nghe từ Isha, mặc dù tôi đang tường thuật nó ở Isha. Chúng chỉ đơn giản là đến từ những chứng nghiệm cá nhân của tôi. Vì thế, nếu bạn thấy sự giải nghĩa ở đây có gì khác biệt so với phiên bản mà bạn nghiên cứu được ở Isha, đừng ngạc nhiên. Vì tôi không nghiên cứu những cái đó. Tôi chỉ đơn giản là "trực chỉ chân tâm" chia sẻ những gì cần thiết ở đây.

Vũ trụ này từ cái Hư Vô mà tạo ra cái Có Gì, từ bóng tối sinh ra ánh sáng. Nếu như bạn nói với tôi rằng giữa bóng tối và ánh sáng, ánh sáng là cái gốc rễ hơn vì ánh sáng luôn sinh ra bóng tối, nơi nào có ánh sáng nơi đó có bóng tối. Bạn chẳng hề sai. Và nó cũng đúng một phần. Bởi vì nơi nào có ánh sáng, nơi đó có bóng tối, thế nhưng nơi nào có bóng tối, nơi đó chưa chắc có ánh sáng, vậy thì cái nào mới có trước, mới sinh ra cái còn lại, và thực sự là gốc rễ hơn ở đây? Nơi nào có ánh sáng nơi đó có bóng tối, thế nhưng không cần có ánh sáng, bóng tối vẫn hiện diện. Bóng tối có bao giờ "tắt" không? Nếu bạn không làm gì cả, bóng tối vẫn có thể tồn tại đến mãi mãi. Vô tận và vô cực. Còn ánh sáng? Hãy nhìn lên màn đêm thăm thẳm của vũ trụ, ngắm nhìn bầu trời vào đêm tối khuya mà xem. Bạn thấy bóng tối nhiều hơn hay đôi chút ánh sáng loe loét từ các vì sao nhiều hơn? Thứ ánh sáng mà bạn nhìn thấy từ một vì sao đẹp lung linh trên bầu trời, có thể đến từ một hành tinh đã chết từ hàng triệu năm trước đây, có khi đã vỡ tung, và bây giờ ánh sáng của nó mới đi qua quãng đường hàng triệu năm ánh sáng để đến với đôi mắt của bạn. Khi bạn thắp lên một ngọn nến, ánh sáng của nó rồi sẽ vụt tắt. Ánh sáng từ bóng đèn rồi sẽ vụt tắt. Đến cả ánh sáng mạnh mẽ bậc nhất của mặt trời rồi cũng sẽ đến lúc biến mất, vì cuối cùng, cũng sẽ đến lúc mặt trời đi vào giai đoạn diệt vong. Tất nhiên, bản chất của sự tan biến đó là để chuẩn bị cho một chu kỳ mới, nên quyền lực tối thượng của năng lượng mặt trời, vẫn là bất diệt, nó chỉ chuyển tiếp từ hình tướng này sang hình tướng khác. Tuy nhiên ở đây, nhân vật chính lại là bóng tối. Từ bóng tối sinh ra ánh sáng, từ ánh sáng tiếp tục tạo ra cả ánh sáng và… bóng tối. Từ Cái Không Có Gì mới sinh ra Cái Có Gì. Và từ Cái Có Gì đó, xuất hiện Âm và Dương trong vũ trụ. Chính Âm và Dương này lại tiếp tục giao phối với nhau để sản sinh ra Cái Thứ Ba, Cái Thứ Bốn, và như một phép toán, điều đó tạo ra Cái Thứ Nhiều, tạo ra toàn thể các hạt cơ bản, toàn thể những gì cấu thành nên toàn bộ Vũ Trụ và Thế Giới như ngày nay.

Về bản chất, cả vũ trụ đã được sinh ra và tạo thành như thế. Đến từ sự thiêng liêng trong quá trình giao phối giữa hai cực thánh linh – cực âm và cực dương. Cực âm cũng giống như cực nữ, tượng trưng cho những phẩm chất như sự dịu dàng, khả năng đón nhận, khả năng tiếp thu, sự khiêm hạ, sự kết nối, tương tác, duy trì và phát triển mối quan hệ, khả năng nuôi dưỡng, năng lượng sáng tạo, cân bằng cảm xúc… Còn cực dương giống như cực nam, tượng trưng cho những phẩm chất như năng lượng bảo vệ, khả năng lãnh đạo, sử dụng thẩm quyền một cách đúng đắn, sự quyết đoán, năng lực hành động, tạo ra kết quả từ những ý tưởng và dự định, khả năng vật chất hóa, hiện thực hóa… Ở bên trong cơ thể và tâm thức chúng ta cũng có cả một tiểu vũ trụ vì thế bên trong ta cũng có đủ đầy toàn bộ tiềm năng của cực nữ và cực nam, giống như cả vũ trụ này vậy. Chúng ta chính là Vị Thần (God) của sự kiến thiết, sáng tạo, duy trì và chịu trách nhiệm vận hành, kể cả trách nhiệm cho sự diệt vong của toàn thể vũ trụ bên trong mình.

Shiva chính là như thế, chính là cái Không Có Gì, mà cũng là cái Tất Cả. Là Hư Không, Hư Vô, mà cũng là Toàn Thể, Nhất Nguyên. Là cái Trống Rỗng Tuyệt Đối mà cũng là cái Viên Mãn Trọn Vẹn. Cái-không-gì (emptiness) cũng là cái-tất-cả (wholeness). Cần một nhận thức sâu sắc để thực sự thấu hiểu những điều này. Vì ngôn từ chỉ như tấm biển, chỉ dẫn đường được đến đây. Có một từ tiếng Việt mà chúng tôi vẫn hay sử dụng cho toàn bộ hiểu biết trên, đó là Thành Toàn. Nếu như bạn đã từng nghe về Chân Như, Phật Tính, Thiên Tính, Chúa Tính, Thượng Đế Tính, Như Lai… thì ở đây, chúng tôi nói rằng, đó là Thành Toàn. Shiva cũng là một từ có ý nghĩa tương tự như thế, Thành Toàn.

Và Shiva chính là tên của Adiyogi, vị Yogi đầu tiên.

Đây chính là một vùng đất với năng lượng hướng về sự thờ phượng Shiva, với biểu tượng liên quan đến Linga. Pho tượng Yogi khổng lồ lớn bậc nhất trên trái đất được nhắc đến ở đầu chương này, chính là tượng của Shiva. Shiva, theo cách giải nghĩa của Isha, cũng là vị Yogi đầu tiên, đồng thời cũng là vị Guru (vị thầy) đầu tiên.

Khi đi vào trong Dhyanalinga, có rất nhiều người đang ngồi thiền, tập Yoga, tu luyện, tìm kiếm những trải nghiệm tâm linh ở đây. Tại đây có một hồ nước lạnh, với thác nhân tạo. Khu vực hồ nước này không cho phụ nữ xuống tắm, nó chỉ dành cho đàn ông. Tôi cũng thay đồ, tắm sơ cho sạch, rồi quấn khăn và bước xuống đây. Hồ nước khá lạnh, tuy nhiên, lạnh là tốt. Chúng ta vẫn thường bao bọc cơ thể mình quá kỹ càng với cơ man đủ các loại đồ giữ ấm, vì thế, chúng ta "làm hư" hệ mạch của mình. Các cơ mạch "ngủ quên" và điều đó dồn áp lực nhiều hơn cho tim, khiến tim phải hoạt động với công suất lớn hơn, để bơm máu vận chuyển đi khắp cơ thể, từ đó, các bệnh về tim đã trở thành những kẻ sát nhân vô cùng đáng sợ với sức khỏe con người thời hiện đại. Nếu chúng ta cho phép mình được tắm nước lạnh thường xuyên hơn, điều đó sẽ tái kích hoạt hệ mạch mà nếu trải ra, sẽ có độ dài gấp 2,5 lần đường kính chu vi trái đất (nó vĩ đại hơn bạn tưởng, đúng không?) Cơ mạch khi được "thức tỉnh" sẽ hoạt động với hiệu suất tốt hơn, đỡ dồn áp lực cho tim, và tốt hơn cho sức khỏe tổng quan của bạn. Đã từ lâu, tôi không còn tắm nước nóng hay nước ấm, tất nhiên còn tùy trường hợp, thời điểm, thời tiết, tình hình sức khỏe nhưng thông thường (và gần như là toàn bộ), tôi vẫn tắm nước lạnh. Tôi trực tiếp trải nghiệm và chứng thực điều này hoàn toàn có ích cho bản thân mình. Hẳn nhiên, bạn không nên dội nước lạnh một cách quá đột ngột khi chưa quen, điều đó có thể gây ra những cú "sốc nhiệt". Hãy để cơ thể của mình trải nghiệm dần, từng chút, quen dần với làn nước lạnh. Cái gì cũng vậy, luôn cần sự đều đặn, từng bước một.

Năng lượng của hồ nước này có liên quan đến Linga, Kundalini hay năng lượng rắn. Ở đây có ba bức tượng rắn, người ta có thể rưới nước lên đầu rắn, cầu nguyện, nhúng đầu mình ngập xuống dưới nước, để thẩm thấu nguồn năng lượng này vào bên trong. Rắn là một sinh vật rất quan trọng đối với một số truyền thống tu tập, với Ấn Độ Giáo và với khu vực này. Ở khía cạnh điểm cộng, rắn tượng trưng cho "năng lượng hỏa xà" Kundalini khi thức tỉnh được bảy luân xa, cái thô trược nhất nơi luân xa 1 được kết hợp với cái thiêng liêng nhất nơi luân xa 7, để trở thành một đường thẳng hợp nhất với chiều thăng linh từ dưới đi lên tượng trưng cho sự tiến hóa. Đó là sự thức tỉnh ở góc độ trí tuệ về luân xa. Rắn cũng tượng trưng cho năng lượng của cực nam, của dương vật. Bạn có thể thấy hình dạng của rắn thường dài, và khi một thứ dài, nhọn, năng lượng của nó thiên về cực nam hơn là cực nữ. Những gì hình tròn, bầu, rỗng bên trong, thường mang năng lượng của sự đón nhận cao hơn, và vì thế đó là năng lượng thiên về cực nữ. Hãy hình dung về hình dáng của dương vật (cực dương) và âm đạo (cực âm). Vì thế, biểu tượng rắn cũng liên quan đến năng lượng tình dục sung mãn, năng lượng cương dương, từ đó có thể hiện thực hóa vật chất, sáng tạo ra vạn vật từ cấp độ siêu hình đến vật lý, đạt được sự thịnh vượng tối thượng. Đó là lý do có những

Dừng lại một nhịp

Điều gì trong chương này đang chạm đến bạn? Hãy ngồi yên và để nó lắng xuống.

Thắp nến ánh sáng