The Path - Con Đường Khai Tâm

CHƯƠNG 2: Thiền định tại thung lũng Kim tự tháp · còn ~28 phút

Tạ Minh Tuấn

CHƯƠNG 2: Thiền định tại thung lũng Kim tự tháp

C đến khách sạn để nghỉ ngơi, rồi ngày mai sẽ đi đến địa điểm cần đến.

Nếu như Mumbai khiến tôi liên tưởng đến Sài Gòn, New Delhi gợi mở sự liên kết với Hà Nội, thì Bangalore có đôi chút liên hệ đến Đà Nẵng. Đó chỉ là cảm giác của cá nhân, vậy thôi.

Bangalore được Ấn Độ "định vị" là "thành phố công nghệ" của cả đất nước. Bengaluru (một tên gọi khác của Bangalore) là "trung tâm công nghệ", "thung lũng Silicon" của người Ấn (khá giống với "tham vọng" của Đà Nẵng). Nơi đây đặt văn phòng của nhiều tập đoàn đa quốc gia, công ty công nghệ lớn như Google, HP, Intel, Microsoft, IBM, Cisco, Dell, Yahoo, Sun, Adobe… Đây là "miền đất hứa" của 40% tài năng công nghệ thông tin trên cả nước, đóng góp 36% tổng xuất khẩu phần mềm của quốc gia này. Có hơn 250 tập đoàn lớn và 1. 500 doanh nghiệp sản xuất phần mềm đặt "đại bản doanh" ở đây.

Từ đây, tôi phải bắt taxi đi thêm khoảng hai tiếng nữa, để đến địa điểm cần thiết.

Đó chính là Pyramid Valley (thung lũng kim tự tháp).

Nơi đây được sáng lập bởi Minh Sư Patriji (một vị thầy đã rời khỏi cơ thể vật lý vào năm 2022). Với cảm nghiệm của tôi, đây là một vị thầy với rất nhiều ánh sáng thuần khiết của trí tuệ và tình yêu thương. Trong suốt cuộc đời, Minh Sư Patriji đã đi khắp nơi "gõ đầu trẻ" để hướng dẫn về thiền định. Những giảng dạy và chia sẻ về thiền định của Minh Sư Patriji có sự thuần nhất với Dhamma (Pháp), với tần số rung động rất tốt lành. Đây cũng được xem là người khai sinh ra phong trào thiền kim tự tháp đã lan tỏa ra không chỉ khắp nơi trên Ấn Độ mà còn ở nhiều quốc gia khác, bao gồm cả Việt Nam. Tại đất nước chúng ta cũng có nhiều nhóm thiền kim tự tháp.

Nói thêm một chút về kiểu thiền này, kim tự tháp là một kết cấu để đón nhận và thu hút năng lượng vũ trụ rất tốt. Đó là một phần lý do người ta lại xây những kim tự tháp ở khắp nơi trên thế giới. Có một bí mật liên quan đến năng lượng và một số người cổ đại đã được "trao truyền" thứ kiến thức này. Thiền kim tự tháp có nghĩa là thiền với kim tự tháp. Tức là thiền trong một cấu trúc có dạng kim tự tháp, có thể là căn phòng, hay ngôi nhà, hoặc có thể đội một cái nón có hình dáng kim tự tháp ở trên đầu khi thiền cũng được. Phương pháp thiền ở đây đơn giản là: Thiền Anapanasati (thiền quan sát hơi thở) + áp dụng thêm cấu trúc kim tự tháp = đón nhận năng lượng vũ trụ gấp mấy lần so với thông thường.

Thiền Anapanasati là pháp thiền cũng đã được chứng nghiệm bởi Đức Phật. Và pháp thiền này rất cơ bản, rất gốc rễ, để từ đó sẽ có những trải nghiệm "xa hơn và sâu hơn" trên con đường thiền định. Tất cả có thể bắt đầu với việc quan sát hơi thở, vô cùng cơ bản, mà cũng vô cùng gốc rễ. Vì thế, thiền Anapanasati rất thuần khiết, do hơi thở rất thuần nhất, mà hơi thở là đối tượng quan sát và định tâm của kiểu thiền này. Như thế, thiền kim tự tháp áp dụng thêm bí mật cấu trúc kim tự tháp khi thiền Anapanasati, để có trải nghiệm tốt lành hơn. Đó là cốt lõi của phương pháp này.

Do đó, Minh Sư Patriji đã dựng xây nên nơi đây như một "Đại kim tự tháp", để giúp người sinh hoạt ở chốn này có được những trải nghiệm cần thiết nhất về mặt năng lượng trong sinh hoạt và thiền định.

Vừa đến nơi chốn này, chào đón tôi ở ngay trước mắt chính là pho tượng của Đức Phật hiền hòa, an lạc ngồi trên hồ nước nhỏ hình tròn.

Tuy đã đến Ấn Độ vài ngày, nơi này càng không phải là nơi chốn đầu tiên mà đã là địa điểm thứ hai, thế nhưng đây mới là lần đầu tiên tôi nhìn thấy biểu tượng Đức Phật. Điều này không gây ngạc nhiên cho tôi, dù có thể gây ngạc nhiên cho một số người. Vì với họ, đi Ấn cũng tương đồng với một chuyến đi hành hương – "theo dấu chân Phật", một nơi nổi tiếng với Đức Phật và Phật giáo như Ấn Độ, vậy mà tìm "đỏ con mắt" lại không thể nhìn thấy biểu tượng, pho tượng hay hình ảnh nào của Ngài. Thật ra, lúc đương thời, Đức Phật cũng chỉ đi thuyết giảng và phổ độ chúng sinh ở một khu vực nhỏ phía Bắc Ấn, không phải trên khắp đất nước. Ở thời kỳ hoàng kim, đạo Phật rất hưng thịnh, tuy nhiên sau khi Ngài rời khỏi thế gian hữu hình, đạo Phật đã bắt đầu suy vong và gần như bị "hủy hoại" hoàn toàn tại Ấn Độ, mãi đến sau này mới phục hưng được đôi chút ở phía Bắc Ấn, chứ không được trên khắp cả nước, huống hồ đây lại là khu vực Nam Ấn. Phật giáo sau khi suy vong tại Ấn đã được lưu giữ và lan tỏa ra nhiều quốc gia khác, trong đó có các quốc gia Đông Nam Á như Thái Lan, Miến Điện (xứ Burma – Myanmar), Campuchia, Việt Nam… hay Nhật Bản, Trung Quốc, Tây Tạng… Ở Nhật Bản thiên về Thiền tông. Ở Trung Quốc thiên về Bắc tông nên có sự ảnh hưởng và truyền bá xuống Việt Nam. Các quốc gia Đông Nam Á thiên về Nam tông (còn gọi là Phật giáo nguyên thủy) và cũng có ảnh hưởng đến xứ Việt, nên nước mình chịu ảnh hưởng bởi cả hai trường phái Bắc tông và Nam tông. Còn Tây Tạng lại thiên về Mật tông (cũng có tại Việt Nam). Đó là ba phái nổi tiếng của Phật giáo: Tiểu thừa (Nam tông), Đại thừa (Bắc tông), Kim cương thừa (Mật tông). Đó là "Tam thừa" – 3 nhánh lớn của Phật giáo.

Thế nên, Phật giáo từ lâu đã mất đi sức ảnh hưởng tại chính quốc gia khởi nguồn, là Ấn Độ. Những ngày đầu tại đây tôi không ngạc nhiên khi hoàn toàn "vắng bóng" thông điệp của Phật, chỉ có thông điệp của Bà La Môn – Ấn Độ giáo – Hindu giáo. Do là một quốc gia tâm linh, sự "cạnh tranh" giữa các trường phái tâm linh ở đây thật sự rất quyết liệt. Với tôn chỉ bất bạo động, không phản ứng, tìm kiếm hòa bình và sự an lạc từ tâm, Phật giáo thường không phải là bên "phát động chiến tranh" với các tôn giáo khác. Tuy nhiên, ở bên trong tâm thức của con người, kể cả người tu hành, luôn có các lực mâu thuẫn đối kháng nhau. Cái gì ở bên trong sẽ phản chiếu, hiển lộ ra bên ngoài. Nên các tôn giáo tại đây cũng "đấu đá" với nhau rất dữ dội. Thời Đức Phật còn tại thế, với ánh sáng của từ bi và trí tuệ như hàng nghìn mặt trời soi tỏ nhân gian, Ngài "không có đối thủ" trên khắp xứ Ấn, dù tất nhiên, Ngài cũng không có chủ trương xem ai là đối thủ. Nhưng sau khi Ngài rời đi, tình thế hoàn toàn đảo ngược...

Nếu có kinh nghiệm tu tập sâu sắc và thực tế, ta sẽ có cái nhìn rất sâu sắc về tôn giáo, ta sẽ hiểu những kiến thức và thực hành của các tôn giáo, cái nào dẫn đến sự thật, cái nào không. "Tôn giáo chỉ là con đường đưa ta đến với sự thật chứ không phải sự thật." – Điều này được nói đến rất cụ thể, chi tiết trong tác phẩm Hành Trình Thức Tỉnh.

Khi đã chứng nghiệm chân lý, ta có thể đọc các quyển kinh của nhiều tôn giáo và thấu hiểu chúng. Đây là điều mà tôi có thể chia sẻ với bạn, để bạn thêm vững tin và tu tập. Đã nhiều năm, các kinh kệ của tôn giáo đều không còn gây khó hiểu với tôi vì tất cả đều chỉ là những dấu hiệu dẫn lối đi đến với chân lý thực sự. Tất nhiên, nếu xét đến sự khó hiểu của câu cú, từ ngữ, có đôi chút "tỏ ra bí hiểm" thì tại đôi chỗ, vẫn có một màn sương của sự khó hiểu được phủ lên đoạn kinh. Không phải là mọi từ ngữ tôi đều hiểu, ví dụ có những từ Hán Việt không thông dụng, hay những từ được diễn đạt quá khó hiểu… Tuy nhiên, về phương diện năng lượng ở các tầng nghĩa, ý nghĩa cốt lõi ở bên dưới các đoạn kinh đều được tâm thức của tôi thấu hiểu, cho dù đó là Kinh Phật hay Kinh Thánh… Con người ta hay có xu hướng, hoặc là quá dính mắc vào tôn giáo, dẫn đến mê tín, sùng tín, thậm chí cuồng tín, thay vì kính tín; hoặc là quá không dính mắc, tức là quá "anti" và bài xích tôn giáo. Như thế đều là mất cân bằng. Đến một lúc nào đó, chúng ta có thể không còn thuộc về bất kỳ một tôn giáo nào nhưng ta vẫn có thể được truyền cảm hứng bởi tất cả mọi tôn giáo. Gần đây, khi cả nhà đang đi trên xe, con tôi hỏi: "Nhà mình theo đạo gì vậy ạ?" Một người nhà ở trên xe trả lời: "Không có đạo gì cả con à!" Còn tôi thì đáp, đại loại là: "Ba được truyền cảm hứng từ tất cả các tôn giáo tốt và đúng đắn trên đời này con à". Đó là cách tôi trả lời để bé không rơi vào sự dính mắc, không cực đoan cũng không mang năng lượng quá phủ nhận, điều đó sẽ giúp bé có sự khiêm hạ đẹp đẽ, vẫn học hỏi được từ những tôn giáo tốt đẹp, không rơi vào sự quá khích khi cho rằng chỉ có con đường mình đi mới tốt, còn lại đều xấu và đáng lên án. Đây là một cạm bẫy mà rất nhiều người tu tập tâm linh đã rơi vào.

Như thế, khi thấu hiểu tôn giáo, bạn sẽ hiểu rằng, Phật giáo đã có những kế thừa và tiến hóa so với tôn giáo có mặt trước đó tại xứ Ấn, chính là Bà La Môn. Nếu thấu triệt sự thật, bạn sẽ biết phần nào kế thừa, phần nào tiến hóa. Cũng giống như khi bạn đã biết đáp án và cách làm của một bài toán, bạn có thể biết nhiều cách giải khác nhau và trong đó cách giải nào dài, cách nào ngắn, cách nào tối ưu hơn... Phật giáo cũng vậy, nếu nói Phật giáo hoàn toàn khác và chẳng có gì kế thừa từ Bà La Môn thì e rằng đó là sự nhìn nhận của một cái tôi khá kiêu ngạo… Còn nếu nói rằng đạo Phật chẳng có gì tiến hóa hơn Bà La Môn thì cũng không phải. Sự tiến hóa trong giảng dạy của Đức Phật rõ ràng có sự "cấp tiến" hơn (ở thời đó). Để thấu hiểu những giảng dạy gốc rễ này, có một quyển sách mà bạn có thể tham khảo, đó chính là Khởi Chánh Nghiệp. Tuy nhiên, sau khi Phật nhập Niết Bàn, Bà La Môn cũng đã có sự học hỏi, đúc kết từ chính Phật giáo, để "tích hợp" những tinh hoa cần thiết nhất từ chính đạo Phật… Từ đó, chính Bà La Môn đã tiếp tục tiến hóa để rồi sau đó có thể "hất" đạo Phật ra khỏi chính nơi mà tôn giáo này đã khởi nguồn. Đó là điều tôi hoàn toàn cảm nhận và thấu tỏ được khi đến đây. Điều đó giống như "học từ chính đối thủ" để "vượt trội hơn so với đối thủ". Tuy nhiên, như thế vẫn có quá nhiều năng lượng đối kháng, điều đó khiến tâm trí một con người bị "chôn vùi" và "mờ mắt" trước sự thật. Sự giản dị và đẹp đẽ của Phật Pháp có thể giúp con người thấu ngộ sự thật, nếu đủ duyên và có đủ sự tinh tấn để bước đi. Suy cho cùng, tôn giáo là một con đường và có rất nhiều con đường để đi đến sự thật. Có câu "nước sông không phạm nước giếng" là vậy. Người tu hành thay vì thực sự tu tập để chứng ngộ sự thật lại chỉ muốn "vượt trội", muốn "thắng", âu cũng chỉ là cái tôi tâm linh, dù là ngày xưa hay ngày nay thì vẫn như vậy…

Vì thế, phải đến ngày thứ ba, thứ tư tại xứ Ấn, tôi mới được nhìn thấy Đức Phật, lòng cảm thấy bình an, hài hòa. Như một cái duyên, khi tôi vừa định bước tiếp thì gặp ngay một người quản lý ở khu vực này. Ông ấy mời tôi qua khu vực ăn uống để dùng bữa trưa…

Khu vực ăn uống ở đây được tổ chức rất giống với những trung tâm thiền Vipassana mà trước đây, khi chương trình sống đã đến lúc cần "nhớ lại" tất cả những giảng dạy gốc rễ từ trường phái Nguyên thủy, tôi đã tham dự nhiều lần, mỗi năm đều có một lần 10 ngày đi thiền, mỗi ngày thiền từ 4 giờ sáng đến 9 giờ tối, sau đó, khi về nhà vẫn đều đặn hành thiền mỗi ngày trong suốt nhiều năm... Tôi nắm bắt và thực hành rất nghiêm túc cốt lõi của Pháp Thiền rất tốt lành này. Cho đến một năm, khi có rất nhiều trải nghiệm vượt bậc và cần thiết ở trong khóa thiền lần ấy, thật sự rất khó để cân đo đong đếm, tuy nhiên tôi cảm nhận rằng những trải nghiệm đó có sự vượt bậc gấp 200-300 lần so với khả năng thiền định lúc trước… Một "cú nhảy lượng tử" đã xuất hiện. Từ đó, tôi nhận được thông điệp về một chu kỳ tiếp theo sẽ mở ra... Đó cũng là lúc tôi bắt đầu nhận được Pháp Thiền Thức Tỉnh để đi tiếp trên hành trình của mình, và còn rất nhiều những cơ duyên tuyệt vời và đẹp đẽ khác bắt đầu xuất hiện…

Có thể nói, tuy đã ở Ấn vài ngày, tôi vẫn chưa ăn uống như… người Ấn cho lắm. Tức là vẫn còn dùng muỗng, dĩa khi ăn. Thế là tại đây, tôi có trải nghiệm ăn bốc bằng tay lần đầu tiên. Tôi xếp hàng nhận cơm, nhận rau, nhận thức ăn chay, nhận loại bánh crepe đặc trưng của xứ Ấn (bánh roti), nhận nước sốt… nhưng chẳng thể tìm muỗng, dĩa ở đâu cả. Thôi thì "nhập gia tùy tục", loại bánh mì roti của Ấn là một "phương tiện" rất hữu dụng thay thế cho các "phương tiện hiện đại" vì chỉ cần tách một mảnh nhỏ, bạn có thể sử dụng để vuốt cơm, nước sốt, đồ ăn dồn vào một chỗ, rồi dùng chính mảnh bánh đó "gắp" đồ ăn, cơm, nước sốt lên và thưởng thức… Khi ăn bằng tay như vậy, hương vị sẽ vượt trội vì bạn kết nối rất tốt với các giác quan của mình. Đó cũng là một phần lý do người Ấn phát triển trực giác bản năng của mình rất tốt với kiểu ăn uống như vậy… Thật ra, mãi về sau này, tôi mới biết thêm, việc ăn bằng tay của người Ấn cũng mang tính nghi thức rất cao. Cụ thể, họ chỉ ăn bằng tay phải. Vì quan niệm rằng tay phải sạch sẽ hơn, năng lượng tốt lành hơn. Thế còn tay trái? À, người Ấn "để dành" riêng tay trái cho một "sứ mệnh cao cả" khác, đó là dùng khi đi vệ sinh. Trong quá khứ, khi giấy vệ sinh chưa phổ biến, người Ấn để riêng tay trái cho công đoạn vệ sinh, chùi rửa, sau khi "xong" nên tay trái được cho là không tinh khiết bằng. Thời đương đại, tuy các nhà vệ sinh đã hiện đại hơn, giấy vệ sinh đã phổ biến hơn nhưng tập tục này vẫn tiếp tục được duy trì.

Sau này, khi ăn ở nhiều nơi, tôi có thể nhận thấy người Ấn ăn rất nhiều tinh bột, nhiều cơm, nhiều bánh (cũng làm bằng tinh bột), các loại thức ăn có gia vị hơi nặng, khó tiêu, nên vòng hai của đa phần đàn ông và cả phụ nữ ở đây, bạn biết rồi đấy, tiêu chuẩn thẩm mỹ ở đây sẽ không phải là "vòng eo 56" như xứ Việt. Khi nhận cơm, tôi thấy cũng nhiều thật vì bình thường ăn ít cơm quen rồi, ăn nhiều thế thì tiêu hóa mệt lắm đây… Tuy nhiên do đặc thù hương vị thức ăn, nước sốt, vị cay… nên ăn nhiều cơm như thế khi kết hợp tổng hòa với toàn bộ mâm thức ăn, tôi thấy không còn nhiều nữa, cơm vơi đi nhanh và hết sạch, như thường lệ tôi thường ăn kỹ và không để sót cơm, thấy rất khỏe khoắn, chẳng hề mệt bụng vì dạ dày phải hoạt động quá nhiều. Tôi vẫn nhớ lời người cha quá cố hay dạy lúc mình còn nhỏ: "Hạt cơm như hạt ngọc". Bữa ăn thực sự rất ngon! Khi ăn xong, tôi mang mâm ra ngoài rửa. Một sự khác biệt so với các trung tâm thiền Vipassana là ở đây không cần phải rửa sạch 100%, chỉ cần tráng nước cho sạch đồ ăn, sau đó đưa cho một người phụng sự ở đây dùng xà phòng rửa sạch hoàn toàn mâm, bát, dĩa ăn…

Thật tốt lành khi vừa đến đây cũng là lúc bụng đã đói, lại được vũ trụ "mời" dùng ngay một bữa ăn trưa ngon lành, đủ đầy. Sau khi ăn, tôi đi bộ đến khu vực Đại Kim Tự Tháp…

Khi bước vào đây, tôi gặp lại người quản lý. Ông ấy mời tôi vào một căn phòng nhỏ, ở đây cũng đã có sẵn hai người Ấn khác. Và ông ấy bắt đầu thực hiện theo quy trình, hướng dẫn chúng tôi một cách ngắn gọn về thiền Anapanasati với giọng hướng dẫn được ghi âm lại từ chính Minh Sư Patriji. Tuy đã thiền rất lâu và không còn lạ gì kiểu thiền này, tôi vẫn nghiêm túc làm theo, tuân thủ tất cả mọi chỉ dẫn. Sau khi hoàn tất, tôi hỏi rằng bây giờ mình có thể vào bên trong chứ? Ông ấy đồng ý.

Khi vào sâu bên trong, đây là một phòng thiền lớn ở bên trong Đại Kim Tự Tháp. Có thể nói gần như toàn bộ không gian bên trong đều được dành cho thiền định, đây là một thiền đường dành cho rất nhiều người. Tùy vào căn cơ, khả năng, thói quen, có khu vực ngồi trên ghế cao, có thể buông thõng chân xuống khi thiền; có khu vực ngồi xếp bằng trên mặt sàn, có lót nệm thiền… Tất cả những ai ngồi thiền tại đây đều được hỗ trợ năng lượng vì đang ngồi bên trong một kim tự tháp khổng lồ, nơi đón nhận năng lượng từ vũ trụ. Có một sân khấu ở khu vực này, có lẽ dành cho các vị thầy hay các diễn giả ngồi chia sẻ mỗi khi có sự kiện. Sân khấu không nằm ở khu vực trung tâm mà ở một góc, điều đó cho thấy sự khiêm nhường, không tập trung tô vẽ bản ngã tâm linh, rất tốt lành. Ở trung tâm lại là một cầu thang xoắn ốc đi lên, có thể hiểu nó đại diện cho sự tiến hóa tâm thức, cũng giống như vòng tròn xoắn ốc đó.

Tôi bắt đầu ngồi thiền bên trong Đại Kim Tự Tháp, một trải nghiệm thiền rất sâu, dễ dàng nhập định và nhập rất sâu vào trong dòng chảy tâm thức, vào vô thức tập thể, vào trường năng lượng của toàn thể kim tự tháp này… "Dòng chảy" đưa tôi đến những trải nghiệm cần thiết, đây là một trải nghiệm không giống như sự hôn trầm (ngủ gật, buồn ngủ), cũng chẳng giống như trạng thái quá tỉnh táo (và vẫn còn dùng não nhiều), nó giống như một trạng thái ở giữa, "nhập" vào dòng chảy và đi đến tất cả những nơi cần đến… Bản ngã chợt tan biến, thân thể vật lý cũng vậy, cái tôi cũng vậy, tâm trí cũng vậy, chỉ còn lại cái Ta Là, Cái Biết, cái quan sát luôn cả Người Biết. "Tôi" như biến mất và bốc hơi giữa thiền đường trong suốt khoảng thời gian đó… Tôi giống như chỉ còn là năng lượng và luồng năng lượng đó có thể ở bất kỳ đâu, nó không phải là cơ thể này, nó có thể là thinh không mà cũng có thể là toàn bộ Đại Kim Tự Tháp, nó có thể không là gì cả, mà cũng có thể là tất cả, nó có thể chỉ là một điểm nhỏ, cũng có thể là sự tan rã hoàn toàn trong không gian hay không khí…

Khi xả thiền, tôi cảm thấy đã thành toàn, liền đứng dậy từ tốn, bước đi đến trung tâm, leo lên cầu thang xoắn ốc và đi lên tầng trên cùng của khu vực bên trong, gần với đỉnh kim tự tháp hơn. Hóa ra ở trên cùng này cũng là khu vực ngồi thiền, chỉ có điều nó gần với đỉnh kim tự tháp hơn. Tương tự như ở dưới, cũng có lác đác vài người ngồi thiền tại đây, có người nằm ngủ trong sự bình yên, có lẽ vì họ tin rằng nằm ngủ ở đây vẫn tiếp tục được đón nhận năng lượng vũ trụ, dưới sự hỗ trợ của cấu trúc kim tự tháp, nên cứ nằm đây ngủ luôn cho tiết kiệm thời gian; hoặc họ còn buồn ngủ, hôn trầm nên cứ thể nằm thẳng lưng ngủ, cũng không có gì là xúc phạm nơi chốn này cả. Tuy rằng điều đó cũng góp phần làm năng lượng xung quanh hơi chùng xuống, hơi trược. Nếu như bạn chưa đủ khả năng định tâm, có lẽ bạn cũng sẽ bị ảnh hưởng đôi chút, cảm thấy hơi nặng nề, thô trược… Số lượng người thiền ở đây không nhiều, một phần cũng do thời điểm, có lẽ vào lúc này không có chương trình tập trung đông người, tuy nhiên nếu so với một trung tâm tu tập khác mà tôi sẽ mô tả sau, ở phần kế tiếp của hành trình, thì số lượng thiền sinh rất ít so với số người đến trung tâm đó. Tuy vậy, ở nơi chốn này lại có trường năng lượng an lành thực sự, đây là nơi chứa đựng chân lý thực sự nên chẳng có gì lạ khi số người thực sự cộng hưởng để đến đây là không nhiều. Ở đây có âm hưởng của Phật Pháp rất rõ rệt, trường năng lượng Chánh Pháp của Đức Phật vẫn hiện diện tại nơi đây, nên nó sẽ kết nối tốt với bạn nếu như trong tim bạn luôn có Phật. Đây là nơi chốn thực sự có thể hỗ trợ cho một người có ý chí trở nên tốt hơn, chỉ cần người đó kiên trì, tinh tấn và tu tập…

Tôi ngồi thiền thêm một chút nữa ở tầng trên cùng này, thật ra, người ta vì "ham thích" được lên cao, ngồi gần "đỉnh", chứ về mặt trải nghiệm thì cũng chẳng khác gì ngồi bên dưới hay ngồi ở bất kỳ nơi đâu tại đây. Ở đâu cũng như nhau. Tất nhiên, việc có thêm cấu trúc tầng ở trên cao thế này tượng trưng cho sự nâng cao tâm thức, là hoàn toàn tốt lành, bất kỳ ai có cộng hưởng đều sẽ chọn một nơi chốn phù hợp cho mình để thực hành. Khi đã thuần thục, bạn vẫn có thể nhận được mọi trải nghiệm cần thiết khi thiền, dù ở bất cứ nơi đâu, kể cả khi ở nhà.

Sau khi hoàn tất, tôi đi ra một chút, tham quan khu vực bán đồ lưu niệm – vật phẩm ở đây có giá cả hợp lý và năng lượng an lành, rồi ra ngoài nhận lại giày dép (vì khu vực bên trong hoàn toàn đi chân trần), phát tâm nói lời từ biệt khu vực này.

Thiền định tại đây là một điều trải nghiệm mà tôi cảm thấy rất biết ơn, và trọn vẹn… Thông qua thiền, chúng ta có thể đi xuyên qua tất cả mọi sự phức tạp, rối rắm của tâm trí, để thực sự hiểu rằng: "Sự đơn giản mới chính là đỉnh cao của phức tạp". Đó là tiêu chí của những người làm ra những sản phẩm công nghệ tuyệt vời, ví dụ như Steve Jobs của Apple và đây cũng là điều có sự liên kết với "thành phố công nghệ" Bangalore. Thử nghĩ mà xem, nếu một sản phẩm công nghệ mà phức tạp và rối rắm đến mức phải có kèm hẳn một catalogue hướng dẫn sử dụng, có lẽ sản phẩm đó nên vứt vào sọt rác. Còn nếu một sản phẩm khi trao vào tay người dùng, chẳng cần hướng dẫn gì cả mà người dùng vẫn sử dụng tốt, đó là bởi vì thiết kế trải nghiệm người dùng (UI/UX) của sản phẩm đó quá đỉnh nên người dùng có thể "thuận tự nhiên" sử dụng, kể cả người khờ khạo nhất về công nghệ. Thử nghĩ về một chiếc điện thoại iPhone khi trao vào tay một đứa trẻ bốn tuổi, sau một vài ngày, bạn sẽ ngạc nhiên khi thấy đứa trẻ đó sử dụng khá sành sỏi, có thể vuốt qua vuốt lại, "tap tap" bấm bấm, thậm chí tự xem video trên YouTube, dù chẳng cần ai hướng dẫn và tất nhiên là chẳng cần đọc bảng hướng dẫn sử dụng nào. Làm ra một sản phẩm công nghệ mà đến một đứa trẻ bốn tuổi cũng sử dụng được, đó chẳng phải là "sự đơn giản" nhưng không phải là "đơn giản ngờ nghệch" mà là "đi xuyên qua mọi sự phức tạp, chạm đến đỉnh cao chính là sự đơn giản" hay sao? Steve Jobs thực ra cũng đã từng trải nghiệm hàng tháng trời tại Ấn Độ và cũng biết đến thiền. Năng lượng thiền nằm ở bên trong rất nhiều thiết kế sản phẩm của Apple, những sản phẩm đó là kết quả của một thiền nhân. Nếu bạn đã thiền, bạn sẽ hoàn toàn hiểu điều này. Nên không phải tự nhiên, người ta nói rằng những sản phẩm do Jobs tạo ra mang "triết lý Zen" – "Zen" chính là thiền.

Các nhà vật lý từ lâu vẫn luôn đau đáu, trăn trở tìm ra một công thức tối thượng, một công thức cuối cùng và duy nhất lý giải tất cả về vũ trụ này. Họ đã đi cả một chặng đường, từ vật lý Newton, đến vật lý Einstein rồi vật lý lượng tử và lý thuyết dây. Lý thuyết dây đang đến gần hơn với sự thật tâm linh. Nhưng có điều, công thức của lý thuyết này không đẹp, và vì thế nó vẫn chưa phải là sự thật tối hậu. Nếu hiểu về thiền, về chân lý, và chút ít về vật lý, bạn sẽ hiểu rằng chỉ khi nào một công thức có vẻ đẹp ở trong đó, nó mới đúng. Vẻ đẹp đó nằm ở sự ngắn gọn, nằm ở các thành phần tạo ra công thức, nó không còn rối rắm, có thể phát biểu công thức một cách tinh gọn, dù là để hiểu thì không dễ tí nào. Ví dụ công thức e=mC2 của Einstein đã đưa nhân loại chạm đến nhiều sự thật cần thiết. Vũ trụ đã mượn Einstein để trao truyền hiểu biết này cho thế giới, nếu không có Einstein thì cũng sẽ có người khác vì khi đó, đã đến thời điểm tiến hóa tâm thức nhân loại, nâng cao nhận thức số đông, có nghĩa là nhân loại đã sẵn sàng cho những sự thật tiếp theo được hé lộ. Và như bạn có thể thấy, công thức e=mC2 này ngắn gọn, đẹp đẽ vô cùng, nó chứa đựng toàn bộ thuyết tương đối hẹp mà Einstein đã tìm ra. Nó giản dị, dễ đọc, dễ nhớ, đẹp đẽ và giúp ta chạm đến sự thật.

Như vậy, tôi đã kết nối với nơi mà trước đây mình vẫn hay hướng về, đó là Đại Kim Tự Tháp ở Bangalore. Đối với tôi, nơi đây có những giá trị rất tốt lành, có sự khai sáng và năng lượng thức tỉnh tâm linh. Mặc dù không phải bất cứ kim tự tháp nào cũng đều như vậy, ví dụ như, các kim tự tháp tại Ai Cập. Thực ra, Ai Cập là một nơi có những giá trị rất tốt về phương diện du lịch. Tuy nhiên, nếu đã tương đối thấu tỏ, bạn sẽ không tìm thấy nhiều giá trị khai sáng và thức tỉnh thực sự về mặt tâm linh ở đó. Những người đã xây dựng nên kim tự tháp Ai Cập không thực sự là những người khai sáng vì nó được xây bằng máu và cái chết của rất nhiều người. Khi thực sự thấu hiểu, bạn sẽ nhận ra có những biểu tượng tâm linh với đôi chút hời hợt ở bên ngoài, nếu bạn bị thu hút bởi nó là bởi vì bên trong bạn có một tỷ lệ phần trăm nào đó cộng hưởng thông qua cái tôi tâm linh lớn lao và tráng lệ bên trong mình, đi kèm với mô thức ích kỷ (hy sinh lợi ích của người khác để thỏa mãn một số nhu cầu của bản thân), phức cảm tự tôn và tự ti (tương đồng với hình ảnh to lớn của kim tự tháp Ai Cập). Khi tu tập đủ sâu, bạn có thể đi xuyên qua những ảo tưởng bên ngoài để thực sự nắm bắt được sự thật ở bên trong. Tất nhiên, kim tự tháp Ai Cập vẫn có những giá trị lịch sử, trường năng lượng tâm linh và hỗ trợ tu tập nhất định nhưng không đến mức như bạn nghĩ trước đây, khi chưa thấu rõ được biểu tượng này. Pyramid Valley ở Bangalore khá thuần nhất, mang năng lượng của ánh sáng tỉnh thức, gần gũi với con đường thiêng liêng (thánh đạo) mà Phật đã đi, một nơi mang trong mình cả vẻ đẹp và sự giản dị. Đó là một nơi tốt lành, thật phúc lạc cho những ai đã tu tập tại đây. Sadhu, Sadhu, Sadhu!

Chia tay "Thung lũng kim tự tháp", tôi tham quan thêm đôi chỗ tại Bangalore. Địa điểm tiếp theo là một nơi mà tôi đã nghe nói là nhất định phải đến và sắp sửa được thực chứng nơi chốn này.

Nơi đó có bức tượng Yogi lớn bậc nhất trên thế giới. "Vị Yogi đầu tiên".

"The Way" là con đường sẵn có Được chỉ dẫn bởi những vị "đã tới" Bạn có thể đi Có thể không "The Path" là con đường đang thành hình Bởi ý nguyện và ý chí Do đi nên mới thành đường Là con đường bạn đang đi Con đường dành cho bạn Một kẻ kiếm tìm A seeker…

"Lang thang" mà không "lạc lối" Một người khai tâm.

Dừng lại một nhịp

Điều gì trong chương này đang chạm đến bạn? Hãy ngồi yên và để nó lắng xuống.

Thắp nến ánh sáng