Khởi Nghiệp Phiêu Lưu Ký

Mở đầu (tiếp 2) · còn ~18 phút

Tạ Minh Tuấn

Mở đầu (tiếp 2)

Tiếng xào nấu "xèo xèo", tiếng xoong chảo leng keng, tiếng í ới "Lấy cho mẹ hũ muối Tít ơi!" bên nhà hàng xóm vọng sang, tôi giật mình, cũng đã trưa rồi. Nhìn xuống lớp, em nào em nấy mệt mỏi, ủ rũ, gục người ngả ngốn trên bàn học. Cũng chả trách được, nắng gắt hung hãn tới độ con cọp dữ còn phải sợ hãi chạy đi tìm chỗ núp nói gì tới tụi nhỏ. Vội sửa xong câu bất đẳng thức cuối, tôi cho các trò về.

Càng cận ngày thi, phụ huynh học sinh lại càng sốt sắng, lo lắng tìm chỗ gửi gắm cho con em mình. Nên dạo gần đây, trưa nào cũng có một vài phụ huynh, vì nghe phản hồi tốt từ những cô cậu học trò của tôi, mà kéo tới xin cho con em mình vào học. Tuy rất yêu thích công việc này, nhưng thời gian chẳng có nhiều và phòng học lại nhỏ quá. Cực chẳng đã, tôi đành phải từ chối tất thảy trong nuối tiếc.

Trưa nay cũng vậy, sau khi tất cả học trò đã về, Thành Nhân phát hiện một cô bé mặc chiếc áo sơ mi trắng cùng váy đen dài quá 20 – Sau bình minh là hoàNG hÔN đầu gối cứ thập thò sau cánh cửa, em chẳng dám vào mà cũng chẳng chịu về. Thấy cô học trò xinh xắn, mái tóc dài thướt tha, đôi má ửng hồng, Thành Nhân nhanh nhẹn chủ động gọi vọng ra.

"Trưa rồi sao em không về? Không có ai đón hả, để anh đưa về nhé!"

"Dạ không không…" – Cô học trò lắc đầu quầy quậy.

Nhận ra đây không phải học trò của mình, tôi ngạc nhiên hỏi.

"Em tới đây tìm bạn nào sao? Các bạn vừa về hết rồi em ạ."

"Dạ... không. Em... em tới xin học thầy ạ…" – Cô học trò vòng tay ấp úng rồi từ từ bước về phía chúng tôi. "Thầy ơi, thầy cho em vào học nhé thầy?"

Ánh mắt em long lanh, tiếng em cất lên van lơn da diết đầy mong mỏi càng khiến người làm thầy như tôi thổn thức. Nhưng nhận em vào học thì biết lấy đâu chỗ ngồi, lớp lại đông quá làm sao mà học hành hiệu quả được. Tôi khẽ lắc đầu.

"Lớp đông quá rồi em ạ, thầy chẳng thể nhận thêm em nữa."

Đôi mắt em cụp xuống, giọng run run như thể trong lòng đã òa khóc nhưng bề ngoài hãy còn cố giữ lấy sự bình tĩnh mà năn nỉ.

"Xin thầy cho em vào học đi thầy ơi…"

Trước cô học trò ham học như vậy, môi tôi mấp máy muốn nhận em nhưng vì trách nhiệm với những cô cậu học sinh khác, tôi chẳng thể gật đầu đồng ý.

"Sao em không tự học ở nhà?" – Thấy tôi khó xử quá, Thành Nhân nhanh nhẹn hỏi.

21 "E.. m... em... Ở nhà em không biết hỏi bài ai cả..." – Cô học trò buồn bã trả lời.

"Thì bài nào không biết mình lên lớp hỏi lại bạn bè, thầy cô." – Thành Nhân nhanh nhảu.

"Sắp... thi... rồi... anh ơi!" – Lần này cô học trò òa lên nức nở.

"Hừm... Cũng tội. Giả mà thầy Thành Toàn có hẳn cái trung tâm gia sư nhỉ?" – Thành Nhân nuối tiếc nhìn cô học trò nhỏ ra chiều đồng cảm.

Câu nói tình cờ của Thành Nhân chạm tới nỗi đau đáu từng ngày của tôi.

"Trung tâm gia sư?" – Tôi vội lặp lại.

"Thì có trung tâm rồi chẳng phải có thể nhận được nhiều học viên hơn sao?" – Thành Nhân nhíu mày giải thích điều cậu cho rằng hiển nhiên.

"Đúng rồi nhỉ!" – Như một luồng điện chạy qua, tôi vỗ đùi cái bốp. "Hay tui mở trung tâm gia sư nhỉ?"

Ý tưởng chợt lóe lên làm tôi sung sướng rạo rực hẳn, nhưng rồi ý nghĩ ấy vội vàng buông xuôi bởi thực tế khắc nghiệt, "đầu tiên – tiền đâu?"

"À... thôi..." – Tôi thở dài.

"Sao thôi?" – Thành Nhân thắc mắc hỏi lại.

"Ông biết mà. Từ đó tới giờ tiền lương gia sư chỉ đủ để tôi chi trả học phí với một số nhu cầu sinh hoạt, có dư giả gì mà mở trung tâm."

Với vẻ mặt tự tin, Thành Nhân đáp.

22 – Sau bình minh là hoàNG hÔN "Tưởng gì. Thì tui với ông làm chung. Tui ra trường sớm cả học kỳ mà vẫn thong dong chưa có việc làm, giờ tui mà nói, mẹ tui chả sướng mà cho tiền làm liền ấy chứ! Gì chứ tiền đầu tư cho sự nghiệp của con cái thì mẹ tui chả bao giờ thiếu... Ha ha ha…" – Thành Nhân cười tinh nghịch.

"Ông... nói thật chứ?" – Tôi lắp bắp hỏi lại.

"Chứ nói giả làm gì!" – Thành Nhân đáp.

"Tuyển chọn, đào tạo gia sư và soạn giáo trình cứ để tui; ông hỏi vay mượn bác gái vốn, với vận dụng khiếu ăn nói để chiêu sinh và tư vấn học viên là chuẩn nhất." – Tôi hào hứng hẳn nhưng vẫn còn nghi ngờ. "Ông nghiêm túc làm chứ? Này này, chuyện gì chứ chuyện này là không được giỡn đâu nhé!"

"Thật chứ sao không! Quân tử nhất ngôn, tứ mã nan truy!"

Thành Nhân quả quyết.

"Nhanh thế?" – Đôi chút chột dạ, tôi chẳng biết chúng tôi có vồ vập quá hay không mà cơ duyên đến bất ngờ thế này.

Mỗi ngày đi dạy là mỗi ngày thêm yêu nghề, yêu học trò.

Tôi hiểu các em rất cần những trung tâm có chất lượng đào tạo tốt và tôi tin mình đủ tâm huyết để làm điều này. Phần nào nỗi lo tiền bạc, gánh nặng gia đình càng thôi thúc tôi phải dấn thân hơn, nhưng có lẽ lý do lớn nhất dẫu đã cố cất giấu tận sâu đáy lòng, chẳng dám thổ lộ cùng ai nhưng mỗi khi nghĩ đến, trái tim tôi lại run rẩy đến kỳ lạ. Đó là khi đọc được những bài báo hay cuốn sách về các tấm gương doanh nhân tiêu biểu, tôi đều rưng rưng, vì phấn khích, vì thèm thuồng. Tôi ao ước bản thân mình được thỏa sức vùng vẫy ra khỏi vùng an toàn rồi tung bay bằng đôi cánh tự do trên bầu trời cao rộng.

23 "Được, làm!" – Tôi nhất quyết. Chúng tôi đập tay nhau chắc nịch.

Lúc này, để ủng hộ kế hoạch kinh doanh của con trai, mẹ đã trịnh trọng giao cho tôi bảo vật của gia đình: chiếc xe cub vốn được cha dùng để đi làm mỗi ngày; sau khi cha đổ bệnh, nó lại cùng mẹ bươm chải ngược xuôi trên những quãng đường chông chênh vất vả; và giờ đây nó lại được trao cho tôi với tất cả hy vọng và tự hào của đấng sinh thành. Khi đưa chìa khoá xe cho tôi trong bữa cơm tối ấm áp có đầy đủ thành viên gia đình, mẹ tôi nói: "Bây giờ con đã trưởng thành, đã 'đủ lông đủ cánh', đã có quyền định đoạt và kiến tạo nên cuộc đời mình. Hãy dũng cảm nổ máy, bắt đầu cuộc hành trình để đến với giấc mơ của con, biến 24 – Sau bình minh là hoàNG hÔN cuộc đời này trở nên thật ý nghĩa. Khi mẹ sinh con, mẹ sẵn sàng đánh đổi cả mạng sống của mình cho con. Khi cha nuôi dưỡng, cha sẵn lòng tất tả ngược xuôi làm lụng bán mạng nuôi con; vậy nên con hãy nhớ: Đừng chỉ sống như thể chỉ để duy trì sự sống.

Hãy cất lên bản nhạc của đời mình! Nhưng con cũng đừng lo lắng, mẹ cha và cả gia đình ta vẫn luôn bên con; chúng ta vẫn luôn là điểm tựa vững chắc của con."

Sau đó hơn một năm, chúng tôi xây dựng được trung tâm "Gia Sư Riêng" – đứa con tâm huyết đầu lòng, chuyên giảng dạy và ôn thi đại học cho các em học sinh trung học phổ thông.

Doanh thu hằng tháng tạm thời đủ để chúng tôi chi trả các khoản chi phí, nhưng chi phí ngày càng tăng mà doanh thu thì chững lại chẳng mấy khả quan. Tuy hiện tại trung tâm vẫn hoạt động nhưng e chừng chỉ có thể cầm cự thêm trong vòng 1-2 tháng tới.

Trong thời đại toàn cầu hóa, khi thế giới ngày càng trở nên "phẳng", người đi sau sẽ có lợi thế để tiến lên nhanh hơn, nếu biết tiếp thu và nhận nguồn lực từ những người đi trước, nên sau nhiều tranh cãi và bàn bạc, chúng tôi cùng nhau đi đến thống nhất sẽ "đứng trên vai người khổng lồ" bằng cách nhận nguồn lực hỗ trợ từ các đơn vị đầu tư chuyên nghiệp. Chúng tôi mon men tìm tới những quỹ đầu tư, vườn ươm doanh nghiệp, những gương mặt tiêu biểu trong giới "Cá mập" - Shark.

Bằng các mối quan hệ của mình cũng như thông tin liên lạc qua báo đài truyền thông, chúng tôi tìm cách liên hệ với rất nhiều nhà đầu tư nhưng không hiểu sao chả mấy ai mặn mà. Có người mãi chẳng chịu phản hồi, có người lại vội vàng cúp máy chẳng buồn tiếp chuyện. Tôi nghĩ có thể vì khả năng trình bày của mình chưa tốt, nên song song với việc tìm cách liên hệ với nhà đầu tư, tôi cùng Thành Nhân tích cực tập luyện kỹ năng 25 trình bày, thuyết trình hằng ngày. Và sau bao kết nối, lặn lội tìm kiếm, tôi cùng Thành Nhân đã tìm tới một "ông Shark" thuộc giới đầu tư trong nước khi ấy tại Sài Gòn.

Sau khi nói chuyện qua điện thoại, ông ta có vẻ rất thích thú và đồng ý cho chúng tôi một cuộc hẹn để phỏng vấn tại văn phòng. Còn nhớ khi ấy cuộc hẹn là 9 giờ, nhưng phần vì tin rằng chữ "tín" trong kinh doanh là thời gian, phần vì hồi hộp nên chưa đến 8 rưỡi, chúng tôi đã ăn bận đàng hoàng, chỉn chu và lịch thiệp đến đợi trước cửa văn phòng. Ông Shark tỏ vẻ hài lòng vì sự đúng giờ này lắm, ông ta nhanh chóng mời chúng tôi vào phòng trao đổi.

Theo phân công cụ thể ở nhà, tôi và Thành Nhân thay nhau trình bày, như những người cha có cơ hội được khoe đứa con tin yêu của mình, mặc cho miệng khát khô tới cháy cổ họng. Chỉ cần nhìn qua thấy ông Shark đang gật gù ra chiều đăm chiêu, lắng nghe là hai chúng tôi lại càng phấn chấn. Tôi thống kê những con số về doanh thu, hoạt động, cũng như chất lượng gia sư...

Thành Nhân lại trổ tài về khả năng tìm kiếm học viên, cậu còn chia sẻ thêm với ông Shark các chương trình hoạt động sôi nổi ngoài giờ học giúp học sinh nhớ bài lâu mà cậu tự mình thiết kế.

Ông Shark càng có ý lắng nghe, chúng tôi càng hăng hái trình bày, thật tuyệt vời!

Cuối buổi, ông Shark bắt tay tôi và nói rằng: "Hẹn gặp các cậu vào một dự án khác!" Tôi nhìn Thành Nhân, lại nhìn ông Shark bối rối: "Thưa ông, còn 'Gia Sư Riêng'?"

"Tôi không đầu tư!" – Ông ta quả quyết một cách lạnh lùng, rồi tiếp lời. "Vì tôi không cảm thấy trung tâm này có tiềm năng."

26 – Sau bình minh là hoàNG hÔN Không giữ được bình tĩnh, Thành Nhân hỏi lại ngay: "Tại sao trung tâm của chúng tôi không có tiềm năng thưa ông?"

Đúng lúc ấy cô thư ký bước vào, thông báo sắp tới thời gian họp, chúng tôi đành rời đi khi câu hỏi vẫn còn bỏ ngỏ. Sau ngày hôm đó, chúng tôi nhiều lần cố gắng liên lạc với ông Shark để nhận được lý do trung tâm mình bị từ chối, nhưng có lẽ vì ông Shark quá bận rộn nên chẳng lần nào chúng tôi nhận được câu trả lời. Cứ thế, chúng tôi mất dần liên lạc với ông ta. Không chịu khuất phục ở đó, chúng tôi vẫn miệt mài đi gọi vốn, tìm nhà đầu tư. Số nhà đầu tư chúng tôi liên lạc tăng dần lên, số "Cá mập"

nhận lời gặp mặt cũng vì thế mà tăng theo. Nhưng chẳng hiểu vì lý do gì, sau tất thảy những cơ hội đó, chúng tôi đều chỉ nhận về cái lắc đầu trong sự thất vọng, hụt hẫng và hoang mang chẳng hiểu nguyên do.

Những tưởng chúng tôi sẽ tìm được nguồn đầu tư và nhận được vô số hỗ trợ để phát triển trung tâm, nhưng không, như một đòn chí mạng khiến cả hai chúng tôi chết lặng! Đầu óc tôi quay cuồng, tôi choáng váng vì những gì mình dày công gây dựng suốt hơn một năm qua giờ sắp tan thành mây khói. Trung tâm, nơi đã chiếm tất cả thời gian, công sức lẫn hy vọng này của chúng tôi, sẽ không có tương lai tươi sáng, và có thể chỉ trong một vài tháng nữa thôi... Gia Sư Riêng sẽ buộc lòng phải đóng cửa.

Như người cha đau đớn nhận hung tin về đứa con dấu yêu, cơ thể tôi run lên bần bật vì mất kiểm soát, đầu óc hoang mang tới cùng cực khi hình dung ra cảnh phải bỏ Gia Sư Riêng để đi tìm hướng mới. Bởi nếu tiếp tục thì chúng tôi biết lấy tiền đâu để chi trả các khoản chi phí trong khi tình hình tài chính công ty đang báo động nghiêm trọng? Vả lại trong thời gian qua, 27 công việc kinh doanh đã chiếm gần hết quỹ thời gian của hai đứa mà lại chẳng dư giả gì, nên gia đình tôi cũng như gia đình Thành Nhân chẳng còn mấy ủng hộ. Nhớ ngày trước bác gái – mẹ Thành Nhân vui vẻ giao cho chúng tôi những đồng vốn quý báu ban đầu với ánh mắt chứa chan sự tin tưởng. Mẹ tôi còn tổ chức bữa tiệc gia đình đầm ấm với cơ man đồ ăn để động viên hai đứa. Vậy mà mới tuần trước bác gái ghé chơi, bác tâm sự với mẹ tôi có vẻ buồn và héo hắt lắm: "Thằng Hùng con cô Liên đầu ngõ mình ấy chị, hồi đó đi học nghe đâu cũng chểnh mảng chứ có chăm chỉ như Thành Nhân với Thành Toàn nhà mình đâu.

Ấy vậy mà giờ đi làm lương tháng chục triệu đem về cho mẹ. Cô Liên coi vậy mà có phúc, sáng tối vô ra tưới hoa trồng rau vô ưu vô lo. Còn chị với tui thì..."

Tôi ngước qua nhìn Thành Nhân, đôi môi cậu bặm lại nghiến gần như bật máu.

Cả chiều hôm đó, như những kẻ si tình bị ruồng bỏ, chúng tôi thất thần lang thang khắp các ngõ ngách phố phường mặc cho nỗi buồn gặm nhấm, cào xé tâm can trên chiếc xe cub. Nếu sáng hôm ấy bầu trời còn tỏa những vạt nắng vàng ươm, óng ánh, lung linh xuống dòng sông êm ả, thì chỉ sau cuộc gặp gỡ, bầu trời trong lòng chúng tôi đã đổ sập, tối tăm mịt mù.

Trời cũng đã khuya, cơ thể rã rời, lúc này cơn đói mới hiện nguyên hình sau bao dòng suy nghĩ miên man.

"Đi uống rượu ốc không?" – Thành Nhân hỏi tôi.

"Là sao? Tui có bao giờ uống rượu đâu."

"Là vừa uống rượu vừa ăn ốc đó ba. Cứ uống đi biết đâu ngày mai... vẫn vậy... Ha ha ha…"

28 – Sau bình minh là hoàNG hÔN Cái thằng thiệt lạ, vẫn cái tính hay trêu đùa, hóm hỉnh mà chẳng bao giờ tôi thấy nó suy sụp. Thôi thì "có thực mới vực được đạo", giờ có nghĩ nữa cũng chẳng còn minh mẫn.

"Ừ, thì đi." – Tôi đáp.

Thành Nhân chở tôi đến một quán ốc khuya ngang Quận 5, có cửa kính nhìn ra ngã tư vắng ngắt. Sài Gòn vốn chẳng có mùa đông, chả biết có phải vì "người buồn cảnh có vui đâu bao giờ"

hay không, nhưng đêm đó vẫn là một đêm khá lạnh và nhiều gió.

Từng cơn gió tinh quái hất tung đống lá khô đã được quét khiến chúng vương vãi khắp nơi, ấy vậy mà chị lao công chẳng một lời oán trách hay tức giận, vẫn cần mẫn quét dọn để sáng ra tất cả chúng ta được đi trên con đường sạch sẽ. Tôi thầm nghĩ: "Liệu thất bại lần này có giống cơn gió kia không, phải chăng vũ trụ đang muốn kiểm chứng xem chúng tôi có xứng đáng với thành công và hạnh phúc lớn lao sắp tới hay không, hai chúng tôi có thể kiên trì tới cùng hay không...?"

Khởi nghiệp vốn nhiều lo toan vất vả nhưng chẳng hiểu sao tôi lại thích thú đến kỳ lạ, cứ sợ sợ nhưng lại thấy sương sướng, rõ ràng là sương mù giăng kín lối nhưng tôi vẫn thấy đâu đó hướng đi... Và tôi biết con tim mình đang run lên thổn thức, từng mạch máu nóng rần rần bởi bên trong là dòng máu sục sôi đang nhảy múa.

Tôi không có ý định bỏ cuộc tại đây!

29 Sau bình minh là hoàNG hÔN Tất cả những người khổng lồ đều từng là những đứa trẻ, và đa số những doanh nghiệp vĩ đại đều từng khởi nghiệp ở ga-ra ô tô.

31

ÔNG GIÀ NOEL

VÀ BÀI HỌC VỀ

NHỮNG

ĐẠI DƯƠNG

33 Cả đêm hôm ấy, tôi cứ miên man trăn trở mãi, phần vì hụt hẫng, phần lại lo lắng, nhưng cũng không kém phần hăm hở, háo hức. Sáng hôm sau chúng tôi gặp nhau, vừa thấy tôi, Thành Nhân đã trêu đùa.

"Đêm qua thức khuya làm tình… trạng sức khỏe yếu quá rồi đấy! Ha ha ha…"

Cậu bạn tiểu quỷ cứ bông đùa như thế chả trách sao thời đi học tán tỉnh cô nào là cô ấy mê mẩn. Cũng thật may mắn, trong khi tính tôi luôn nghiêm túc, tập trung và lo lắng chu toàn mọi việc thì Thành Nhân lại luôn mang tới âm hưởng vui tươi, không khí phấn khởi đầy hào hứng để cả hai có thể bù đắp, bổ sung cho nhau. Tuy vậy, tôi vẫn có đôi chút lo lắng. Dẫu chí làm trai khiến tôi ấp ủ mơ ước lớn, giành lấy tương lai tươi sáng hơn, sứ mệnh cống hiến cho cộng đồng nhiều hơn, nhưng chẳng biết cậu bạn của tôi có đủ gan góc, ý chí sắt đá và một trái tim kiên định để cùng tôi đi tiếp, vượt qua tất thảy sự cô đơn, hoài nghi và gian nan của người đang loay hoay tìm kiếm con đường thành công; hay lại chỉ giống như bao kẻ khởi nghiệp thất bại khác: Luôn hô hào, lớn tiếng nhưng chỉ cần đêm tối ập về thì dễ dàng gục ngã, khuất phục 34 – và chấp nhận từ bỏ để trở thành kẻ thua cuộc trong trò chơi cuộc đời.

Thấy tôi ngồi lặng im trầm tư, Thành Nhân như cũng cố thử lòng kiên nhẫn, ngồi đếm từng giây từng khắc trôi qua.

Nhưng chẳng được bao lâu, cậu bạn vội vàng hỏi han.

"Này này, ông đang nghĩ ngợi gì vậy? Thôi đừng buồn nữa, buồn có gì… vui đâu mà buồn!"

"Không! Này… Ông vẫn tiếp tục đồng hành cùng tui chứ?"

Tôi thẳng thắn.

"Tất nhiên. Chiến hay là biến!" – Chẳng cần nghĩ ngợi, Thành Nhân dứt khoát mạnh mẽ.

Tôi nhìn Thành Nhân, đôi mắt cậu mở to, sáng rực lấp lánh như thể bên trong đôi mắt ấy là một ngọn đuốc đang cháy hừng hực, tôi biết mình đã tìm được người bạn đồng hành chung chí hướng.

"Chiến!" – Chúng tôi high-five (đập tay) để cổ vũ tinh thần, khí thế hùng hồn như những chiến binh dũng mãnh sắp chiến đấu một cách kiên cường, mạnh mẽ và trưởng thành.

35

Dừng lại một nhịp

Điều gì trong chương này đang chạm đến bạn? Hãy ngồi yên và để nó lắng xuống.

Thắp nến ánh sáng