Hướng Dẫn Sử Dụng Tâm Mình

Tuần 2 (tiếp 2) · còn ~27 phút

Tạ Minh Tuấn

Tuần 2 (tiếp 2)

Thiền định liên quan đến thiền tuệ, vì không định thì không tuệ được. Thiền định là định tâm. Thiền tuệ là phát triển trí tuệ, ở đây là trí tuệ khai sáng, trí tuệ giải thoát. Thật ra, trí tuệ này chỉ thực có khi ta thực học xong bài học. Thiền tuệ trong Thiền Thức Tỉnh là nhận ra bài học. Có một số kỹ thuật để nhận ra bài học. Khi nhận ra bài học thì ta có thể chuyển hóa được những ký ức tiêu cực, nghiệp quả, những mô thức và thói quen cũ... Từ đó, ta có thể trở nên trong suốt, trở thành một vị Phật. Khi thiền, cũng là khi bạn đến gần với tâm thức của một vị Phật, một vị Chúa hơn.

Một trong những ngộ nhận lớn nhất, đó là mục đích của thiền là khiến ta trở nên "trống rỗng" (emptiness). Đó là một trong những ngộ nhận. Bởi vì, mục tiêu cuối cùng của thiền không phải là sự trống rỗng. Chúng ta không thiền để chỉ trở nên trống rỗng. Với Thiền Thức Tỉnh, chúng ta có thể thiền để trở thành toàn thể cả vũ trụ này. Sự trống rỗng chỉ là một bước đệm – một bước trong thiền định. Có một số người hành thiền, họ hỏi rằng "Bạn trống rỗng chưa?" , "Bạn trống rỗng trong bao lâu?" và xem đó là thước đo của việc tu tập. Điều đó không hẳn, vì trống rỗng chỉ là một bước đệm. Giống như bạn tốt nghiệp cấp 1, học tiếp cấp 2, tốt nghiệp 3 cấp, thì tiến lên đại học. Cũng thế, trong Thiền Thức Tỉnh, sự trống rỗng là một bước trong "định tâm", để tiến đến bước tiếp theo.

Trong sự trống rỗng, ta quay về bản thể thuần khiết nhất của mình, bản thể đầy đủ trí tuệ để giải quyết những vấn đề của cuộc đời. Từ đó, ta thiền tuệ để tìm ra bài học. Ta có thể chuyển hóa (transform), lột xác – thông qua thiền. Vì vậy, đừng nghĩ rằng mục tiêu tối thượng của thiền là trở nên trống rỗng. Đó chỉ là mục tiêu ban đầu, một "bước đệm" mà thôi.

Trong Thiền Thức Tỉnh, ta có 6 bước. Ta sẽ bắt đầu với bước 1 – định tâm. Định tâm là tầng thiền đầu tiên – thiền định. Một thời thiền tốt và hiệu quả, thiền định chiếm 30% thời gian thiền, 70% còn lại là thời gian thiền tuệ. Thiền là để nảy sinh trí tuệ (trí tuệ khai tâm), để học bài học, và tiến hóa hơn.

Trong Thiền Thức Tỉnh, "Định tâm" và "Tự bảo vệ năng lượng" là thiền định, bốn bước còn lại: "Kết nối với Higher-self", "Tích hợp bài học", "Hợp nhất tâm nguồn", "Tình yêu tỏa sáng" là thiền tuệ.

Bước đầu tiên: Làm sao để trở nên định tâm và trống rỗng?

Trước khi thực hành, bạn cần hiểu rằng: "Giới" hỗ trợ cho "định", "định" hỗ trợ cho "tuệ", hình thành nên giới – định – tuệ.

Giới tức là giữ giới. Giới giữ tốt thì định càng sâu, càng nhanh và càng thuận lợi hơn. Khi định tốt, thì ta nhận được bài học cấp tiến, sâu sắc và chữa lành nhanh hơn. Từ đó, sinh ra tuệ. Tuệ không phải trí tuệ (IQ) khi làm toán tích phân hay học vật lý. Tuệ là trí tuệ khai sáng, trí tuệ tâm linh. Khi tuệ được khởi sinh, thì ta sẽ biết cách giữ giới tốt hơn nữa. Tuệ lại tiếp tục bổ trợ cho giới. Đó là một vòng tròn trong thiền.

Giới có 5 khía cạnh, đã được nhà Phật sơ lược lại như sau: Thứ nhất, không nói dối. Khi ta làm được điều này, ta sẽ làm được những điều khác. Không nói dối, ta sẽ không dám làm những điều sai khác. Ví dụ, một người phạm giới tà dâm, khi vợ hỏi đi đâu, họ không thể nói dối, vì đang giữ giới không nói dối. Như vậy, họ cần giữ các giới khác để không phạm giới nói dối.

Thứ hai, không trộm cắp. Những gì không phải của mình thì đừng lấy.

Thứ ba, không dùng những chất say, nghiện. Ta không nên tìm đến những chất có cồn, chất kích thích, hay những chất gây nghiện. Nếu công việc bắt buộc bạn phải dùng đến thì bạn cũng nên thấu hiểu, không nên quá cực đoan, bạn chỉ đang cố giữ sự nghiệp của mình. Nhưng dần dần, bạn sẽ tìm cách để có một công việc phù hợp với ý nguyện tu tập của mình hơn. Khi tu tập, bạn cũng không cần tìm đến một số chất như thần thức, để mưu cầu những trải nghiệm thần bí, đặc biệt. Vì thật ra để có những trải nghiệm trong tâm linh, bạn không cần đến các chất đó. Bạn có thể có được mọi trải nghiệm trong thiền – một cách trong suốt và thuần khiết.

Thứ tư, không tà dâm. Nghĩa là cần có cái nhìn đúng đắn về tình dục, về ý nghĩa của tình dục trong tâm linh. Không tà dâm không có nghĩa là sống với mô thức của nhà sư. Thiền Thức Tỉnh sẽ giúp ta chuyển hóa một số mô thức của thầy tu. Khi tìm đến ý nghĩa tâm linh, hẳn trong bạn đã từng có kiếp sống là thầy tu hay cha xứ… Nếu không có mô thức này ở các kiếp sống trước đây, đã từng tu tập nhiều rồi, bạn có lẽ sẽ không dành thời gian để đọc những dòng này. Trên đời này, không có gì là ngẫu nhiên cả. Vậy nên, hãy lưu tâm đến những nội dung sắp tới, vì nó liên quan đến chương trình sống lần này của bạn.

Thứ năm, không sát sinh. Ý nghĩa của giới này là không giết chóc và cũng không ủng hộ việc giết chóc. Trong giới này, có những tranh luận về việc ăn chay hay ăn mặn. Hãy ăn chay, nhưng đừng làm một "tên khủng bố" ăn chay. Đừng nhìn những người không ăn chay và cho rằng họ vô minh, đạo đức giả, "tên đồ tể" sát sanh, sẽ bị xuống địa ngục… Điều đó, nghĩa là bạn đang có quá nhiều óc phân biệt, và thật ra, bạn có thể là một "tên khủng bố" ăn chay. Bao tử bạn thì "chay", nhưng trái tim bạn lại "mặn". Bạn ăn chay, nhưng hãy bình an với những người ăn mặn. Hãy hiểu rằng trong một số tình huống, một số bối cảnh, ta sẽ không cần phải "chấp chay" hay "chấp mặn". Tuy nhiên, phải thực hành đủ sâu thì tâm ta mới thật sự không khởi lên những suy nghĩ và cảm giác khi ăn mặn. Trong giai đoạn ban đầu, đừng ngụy biện rằng "Tôi ăn mặn, nhưng tâm tôi thì không phải ăn mặn". Nên giữ giới, từ cấp độ cơ bản. Hãy hướng đến ăn chay, nhưng đừng làm "tên khủng bố ăn chay".

Đồng thời, hãy thiền. Khi thiền càng nhiều, tâm thức sẽ tiến hóa hơn, đến một lúc nào đó, bạn không còn muốn ăn thịt, bạn cảm thấy thật tự nhiên để ăn chay. Khi đó, chính là thời điểm phù hợp để ăn chay. Không nên nghe theo những giảng dạy có tính "hù dọa", "trừng phạt", vì sợ hãi nên mới ăn chay – ăn trong sự khô cằn, trói buộc, hay như một người tu khổ hạnh. Ta không nên ăn chay theo cách đó. Đừng ép buộc tâm thức bạn phải chấp nhận việc ăn chay khi chưa sẵn sàng. Hãy cứ thiền, tâm thức sẽ ngày một cấp tiến, đến một ngày, bạn quyết định ăn chay – điều đó diễn ra rất tự nhiên, như một hơi thở! Bạn thở, chỉ đơn giản là thở, bạn không quyết định rằng: "Hôm nay tôi sẽ thở!" Cũng vậy, bạn ăn chay, chỉ đơn giản là bạn thấy mình đã đến lúc ăn chay, rất tự nhiên.

Khi giữ được năm giới, sẽ dễ nhập định hơn. Có nhiều thiền sinh thắc mắc "Vì sao khó nhập định?" , "Tại sao không thể định tâm?" , "Làm sao khi cứ có nhiều suy nghĩ vẩn vơ, rối trí, không thể cảm thấy "trong suốt" được?" Có nhiều lý do cho vấn đề này.

Lý do đầu tiên là vì không giữ giới. Khi giới không hỗ trợ cho định thì khó mà nhập định được. Đó là vì ta vẫn còn nói dối, ta vẫn cứ sát sanh rất nhiều, ta sử dụng nhiều chất say nghiện, ta phóng túng trong tình dục… Điều đó khiến ta khó "định" được.

Lý do thứ hai, trong vòng quay luân hồi, ta đã tích lũy nhiều ký ức tiêu cực, những nghiệp quả sâu dày, cũng khiến ta khó nhập định. Điều này có thể khiến bạn hiểu lầm rằng: Thiền không dành cho mình (vì ngồi thiền không định được). Thật ra, bởi vì bạn còn quá nhiều ký ức chưa thanh tẩy. Bạn có nhiều nghiệp quả trong quá khứ, được tích lũy qua nhiều đời nhiều kiếp. Những điều đó khiến bạn khó nhập định vào lúc này. Giống như một tảng đá quá dày, và bạn chưa thể "khoan" vào đủ "sâu" vậy. Thiền không phải là phương pháp chỉ dành cho một nhóm người nhất định. Thiền dành cho tất cả mọi người. Thiền không phải là phương pháp mang tính chất tông phái, tức là không chỉ dành riêng cho các tín đồ của đạo Phật, đạo Chúa, hay đạo Hồi… Thiền dành cho tất cả mọi người!

Ai cũng phù hợp với thiền, vì đó là thiên tính của bạn. Thế nên, khi ngồi thiền chưa được, đừng vội nghĩ rằng mình không hợp với thiền. Nếu không thiền, những ký ức, nghiệp quả sẽ không được thanh tẩy. Chúng lại còn trở nên "sâu" và "dày" hơn. Bạn vẫn tiếp tục tích lũy những ký ức tiêu cực trong tương lai, và vẫn tiếp tục "xoay mòng mòng" trong vòng lặp đau khổ. Vậy nên, hãy bắt đầu lại với chính mình, hãy thiền để "rã đông" dần dần những lớp ký ức, và bạn sẽ thấy được lợi lạc của thiền!

Ngay bây giờ, hãy bắt đầu thực hành bước đầu tiên của Thiền Thức Tỉnh.

Bước 1: Định Tâm Hãy lưu ý về tư thế khi thiền.

Bạn hãy xem kĩ phần tư thế trong nội dung hướng dẫn thiền ở cuối chương này.

Hãy giữ tư thế đó trong toàn bộ thời gian thực hành thiền.

Thời gian thực hành thiền nên như thế nào?

Khi mới thiền, không nên thiền sau 11 giờ khuya. Vì ban đêm, có một số trường năng lượng không thực sự thích hợp cho người mới bắt đầu. Bạn nên thiền vào buổi sáng để có năng lượng tốt hơn. Tuy nhiên, điều này tùy thuộc vào thời gian của bạn. Nếu bận công việc, bạn vẫn có thể thiền buổi tối, hoặc nếu có thể, hãy dậy sớm một chút để thiền - 4,5 giờ sáng là thời điểm rất tốt cho việc hành thiền.

Một lưu ý rất quan trọng, bạn nên thiền vào cùng một thời điểm cho tất cả các ngày. Khi đó, tâm của bạn bắt đầu hình thành một thói quen, cứ đúng thời điểm đó, bạn rất dễ dàng nhập định.

Tương tự, địa điểm thiền cũng rất quan trọng. Bạn nên có một địa điểm cố định trong nhà để thực hành thiền. Khi thiền, bạn tạo ra một trường năng lượng xung quanh nơi đó. Nếu bạn đã từng đến Ấn Độ, đến địa điểm nơi Đức Phật đã ngồi thiền và giác ngộ, bạn sẽ hiểu điều này rõ hơn. Những người đến ngồi thiền dưới gốc cây bồ đề đó, họ cảm nhận được một trường năng lượng rất đặc biệt. Ấn Độ nói rằng: "Cho dù cả thế giới có tan rã, riêng khu vực chỗ cây bồ đề này vẫn trường tồn". Cũng thế, khi thiền tại nhà, bạn đang tạo ra nguồn năng lượng xung quanh - cũng chính là đang tạo ra "gốc cây bồ đề" cho chính mình.

Đó là những lưu ý cho người mới bắt đầu thiền. Nhưng khi đã thực hành nhiều, bạn có thể thiền ở bất cứ đâu, và bất cứ thời gian nào phù hợp. Bạn có thể thiền ngay trên xe buýt, hoặc trong khi đang chờ ai đó…

Ta cũng cần hiểu về đối tượng định tâm.

Suy nghĩ của chúng ta giống như "cặn bẩn" trong nước. Việc cần làm trong bước Định Tâm là lắng đọng suy nghĩ.

Để có thể định tâm, ta cần hướng tâm đến một đối tượng nào đó.

Đối tượng dễ quan sát nhất chính là "bụng". Theo dõi sự phồng xẹp của bụng, đặt tâm vào sự thay đổi nơi bụng, khi bạn hít vào và thở ra.

Lấy tay đặt lên bụng, bắt đầu thở, quan sát sự phồng ra xẹp xuống của bụng.

Hít vào, thở ra, quan sát, tập trung vào bụng.

Khi bụng phồng ra, nhận biết bụng đang phồng ra.

Khi bụng xẹp xuống, nhận biết bụng đang xẹp xuống.

Tiếp tục nhận biết như vậy.

Và bạn nhận ra tâm trí của mình trở nên rất nhẹ nhõm, rất trong suốt, dù chỉ trong vài giây ngắn ngủi.

Bạn thấy không khó đúng không? Bạn có thể hình dung chính bản thân mình đang phồng ra và xẹp vào.

Nếu chưa quen, bạn có thể đặt tay trên bụng khi quan sát. Tâm trí bạn đã bắt đầu lắng đọng xuống…

Điều thú vị của thiền, bạn không cần tốn hàng nghìn đô-la để mua vé du lịch đến Maldives, hay Bali, để có cảm giác hạnh phúc. Chỉ cần thiền, chúng ta có được sự nhẹ nhõm, an nhiên – ngay lập tức - ở đây - và ngay bây giờ! Chúng ta khám phá ra hạnh phúc đích thực, là hạnh phúc ở ngay bên trong mình. Đó là một điều hết sức tuyệt vời!

Kỹ thuật tiếp theo, hay một đối tượng khác để bạn định tâm, đó chính là trái tim mình. Đối tượng này có thể hơi khó quan sát hơn một chút, nhưng bạn hãy cứ trải nghiệm.

Hãy đặt tay lên giữa ngực về phía trái, nơi trái tim đang ngự trị.

Hãy cảm nhận nhịp đập của trái tim mình.

Nhắm mắt lại, quan sát nhịp đập của trái tim. Tập trung quan sát.

Khi tim đập, biết là tim đang đập. Ta có thể cảm nhận nhịp đập của trái tim.

Khi đã quen rồi, hãy buông tay ra, đan tay vào nhau và tiếp tục quan sát.

Nếu có sự rèn luyện vi tế, ta sẽ nhận ra lồng ngực hơi nhích về bên trái đang có nhịp đập, ta quan sát nhịp đập đó.

Thậm chí, ta có thể quan sát thấy nhịp đập đó có sự biến đổi…

Giờ ta sẽ đến một đối tượng định tâm khác. Hãy cứ trải nghiệm, và xem mình phù hợp hơn với đối tượng nào, để làm quen với việc thực hành.

Nhắm mắt lại, tập trung quan sát khu vực trên trán, giữa hai chân mày.

Quan sát khu vực này. Hãy xem đây là một đối tượng, tập trung vào nó.

Bạn có cảm nhận có ánh sáng ở đó không?

Nếu có ánh sáng, hãy tiếp tục quan sát ánh sáng, và trở thành ánh sáng.

Hoặc bạn có thể cảm nhận tại khu vực đó giống như lốc xoáy, có một lực hút… bạn hãy quan sát điều đó.

Dần dần, mở mắt ra… Đây là một trải nghiệm có liên quan đến luân xa thứ 6 – con mắt thứ ba.

Tiếp đến một đối tượng định tâm khác.

Hướng đến khu vực đỉnh đầu.

Tập trung vào một vòng tròn giữa đỉnh đầu, trên cùng, quan sát và cảm nhận khu vực đó.

Hoàn toàn tập trung, quan sát và cảm nhận khu vực đỉnh đầu.

Cảm nhận nhiệt độ hoặc bất kỳ cảm giác nào. Bạn có cảm nhận một lốc xoáy năng lượng, hay một lực hút nào đó ở khu vực này không?

Hãy quan sát khu vực này và định tâm vào nó.

Đây là trải nghiệm có liên quan đến luân xa thứ 7 – luân xa vương miện – luân xa của sự khai sáng.

Chúng ta đang từng bước thức tỉnh một số sự thật trên thân...

Nếu không có cảm giác gì cả, đừng vội đặt cảm xúc tiêu cực vào chính mình. Vì đây là khởi đầu, bạn cần có sự rèn luyện, để sự quan sát trở thành thói quen.

Đối tượng quan trọng nhất để bạn có thể thực hành định tâm, chính là hơi thở.

Trong số tất cả những đối tượng định tâm, đối tượng dễ nhất là bụng. Vậy nên, bất cứ khi nào ta không định tâm được, hãy quay về quan sát bụng.

Đối tượng định tâm thuần khiết nhất chính là hơi thở. Đức Phật giác ngộ thông qua hơi thở, và người mất 6 năm để làm chủ hơi thở của mình. Thở là một việc vừa dễ lại vừa khó. Dễ là vì ai cũng thở, nhưng khó là vì đâu phải ai cũng thở đúng và luôn có nhận thức về hơi thở. Bạn còn nhớ câu chuyện về cá trong nước chứ?

Hơi thở rất tuyệt vời. Bởi hơi thở là sự kết nối giữa thân và tâm, là sự kết nối giữa thế giới vật chất (thân) và thế giới tinh thần (tâm). Hơi thở là phương tiện quan trọng và thuần khiết bậc nhất trong thiền định tâm. Còn có tên gọi khác là thiền quan sát hơi thở, hay Anapanasati.

"Ana" là hít vào, "pana" là thở ra, "sati" là định tâm, bình yên, chân phúc. Trong thiền định, đối tượng mà ta nên hướng đến chính là hơi thở. Bạn có thể thử "đảo một vòng" những đối tượng định tâm trên, nhưng đối tượng thuần khiết nhất bạn nên hướng đến, chính là hơi thở. Đó là sự kết nối giữa cơ thể và tâm thức. Là sợi dây liên lạc tối quan trọng giữa thân và tâm.

Thở vào, bạn biết mình đang thở vào.

Thở ra, bạn biết mình đang thở ra.

Nếu thấy khó quan sát, bạn hãy cố tình thở mạnh lên. Nhưng chỉ ban đầu thôi, sau đó hãy quay về với hơi thở tự nhiên – tự nhiên như nó vốn là. Hãy quan sát hơi thở tự nhiên – hãy quan sát sự thật.

Hãy thử quan sát cái xúc chạm của hơi thở. Sự vào-ra của hơi thở, tạo ra một luồng gió, chạm nhẹ vào khe mũi. Khi nhận biết vi tế hơn, ta sẽ cảm nhận được làn gió hơi thở vào-ra qua cánh mũi trái, hay cánh mũi phải.

Tiếp tục quan sát hơi thở, quan sát sự xúc chạm của hơi thở nơi khe mũi. Ngay lập tức, ta thấy tâm trí mình vô cùng trống rỗng, vô cùng trong suốt, nhẹ nhàng và thoải mái…

Khi bạn có thể quan sát hơi thở, bạn cũng có thể quan sát luồng di chuyển của hơi thở. Bạn thấy sinh khí (prana) truyền đi khắp cơ thể mình.

Bạn sẽ có thể cảm nhận hơi thở vô cùng vi tế, thở vào thở ra, vi tế như một sợi chỉ…

Đến một lúc nào đó, khi đã thuần thục, bạn sẽ thấy mình chính là hơi thở, có thể chu du trong chính cơ thể mình.

Những kỹ thuật trên có thể tóm gọn lại như sau: Thứ nhất, nếu thấy khó, hãy định tâm bằng việc quan sát sự phồng xẹp của bụng.

Thứ hai, chọn ra một đối tượng định tâm bạn thấy phù hợp, để quen với việc thực hành.

Thứ ba, dù sao đi nữa, hãy hướng đến việc định tâm thông qua hơi thở.

Chúng ta sẽ thực hành thiền, để có được chân phúc – ở đây và ngay bây giờ. Bây giờ là lúc bắt đầu cho phần Thiền Định Tâm – bước đầu tiên của Thiền Thức Tỉnh.

Hãy chọn một tư thế thật thoải mái.

Bạn có thể ngồi hoặc nằm đều được.

Nếu chưa quen, bạn hãy nằm.

Nếu quen hơn rồi, bạn có thể ngồi. Ngồi giúp nhận năng lượng nhiều hơn.

Nếu ngồi, bạn không cần phải ngồi kiết già, hay bán già. Không cần phải làm cho kỹ thuật này trở nên quá khó khăn đến nỗi người thường không thể thực hành như vậy. Đây là phương pháp cho tốt cả mọi người, không phải là "đặc quyền" của riêng ai cả.

Bạn có thể ngồi trên ghế và buông thư hai chân, hoặc ngồi trên một mặt phẳng nào đó và xếp bằng.

Nếu tê chân khi ngồi xếp bằng, bạn có thể lót một cái gối, chăn, hay toạ cụ bên dưới mông của mình, để phần mông nâng lên và giảm áp lực xuống phần chân, giúp máu dễ lưu thông xuống chân hơn. Bạn có thể thay đổi tư thế chân khi tê.

Nếu mỏi lưng, bạn có thể tựa lưng vào tường, hãy kê một cái gối giữa lưng và tường, để giữ cho lưng thẳng Điều quan trọng là, hãy giữ cho lưng của mình thẳng.

Giữ lưng thẳng nhưng mềm mại, nhẹ nhàng, không gồng cứng lưng lên. Để làm được như vậy, hãy tưởng tượng cột sống như một sợi dây mềm mại, đung đưa, và được căng ra, rồi thả lỏng một chút. Hoặc hình dung có một cái móc ở trên đỉnh đầu bạn, và bạn đang được treo lơ lửng trên không. Lưng của bạn đã thẳng.

Tiếp tục duy trì tư thế thẳng lưng, điều này sẽ giúp ích rất nhiều cho bạn trên hành trình sắp tới.

Điều đó sẽ giúp nguồn năng lượng vũ trụ, hay năng lượng từ Nguồn, tuôn chảy vào bảy luân xa, cũng như con mắt thứ ba, và lan tỏa đến toàn bộ cơ thể bạn một cách dễ dàng nhất, thông suốt nhất.

Tốt hơn, nên đan hai tay vào nhau, đan hai chân vào nhau. Điều này sẽ giúp nguồn năng lượng lưu thông rất tốt ở bên trong. Hoặc hai tay có thể để trên hai đầu gối cũng được.

Đầu không nên ngầng quá cao, để hạn chế tưởng thức ở giai đoạn đầu.

Bạn có thể hơi cúi đầu nhẹ một chút, lưu tâm là cúi nhẹ thôi và vẫn giữ cho hơi thẳng.

Thở vào, quan sát bụng đang phồng ra. Nhận thức: "Bụng đang phồng ra".

Thở ra, quan sát bụng đang xẹp lại. Nhận thức "Bụng đang xẹp lại".

Tiếp tục thở vào, thở ra, giữ cho mọi thứ tự nhiên. Và tiếp tục quan sát một cách tỉnh thức sự phồng lên hay xẹp lại của vùng bụng. Toàn bộ tâm trí đang chú tâm đến vị trí này.

Đây là cách định tâm dễ dàng.

Bạn có thể thử quan sát nhịp đập của trái tim – nơi luân xa 4. Bạn có nhận thức được nhịp đập của trái tim hay không?

Bạn có thể thử quan sát vùng giữa hai chân mày, nơi luân xa 6 – con mắt thứ 3 ngự trị. Hãy quan sát xem bạn có cảm nhận được một "lốc xoáy năng lượng" ở đó hay không?

Bạn có thể thử quan sát vùng trên đỉnh đầu, nơi luân xa 7 – hoa sen ngàn cánh ngự trị. Hãy quan sát xem bạn có cảm nhận được một "lốc xoáy năng lượng" ở đó hay không?

Nếu không, không có vấn đề gì cả.

Nếu có, ổn thôi. Hãy tiếp tục quan sát.

Cho dù bạn quan sát vùng bụng, vùng tim, vùng con mắt thứ 3, vùng đỉnh đầu như thế nào, hãy tiếp tục tiến đến quan sát hơi thời. Quan sát hơi thở là cách định tâm rất thuần khiết.

Vì không có ranh giới nào cho hơi thở. Không có sự phân biệt nào ở đây. Dù bạn là người thuộc tôn giáo nào, thuộc chủng tộc nào. thuộc quốc gia nào, thuộc màu da nào, thuộc trình độ học vấn nào, thuộc tầng lớp thu nhập nào, thuộc ngành nghề nào, bạn đều có hơi thở.

Còn thở là còn sống.

Khoảng cách giữa cuộc sống và cái chết là một hơi thở.

Hơi thở vô cùng bình đẳng, dành cho tất cả mọi người.

Hơi thở luôn luôn miễn phí, luôn luôn có sẵn trong cơ thể bạn, có thể lấy ra sử dụng bất cứ khi nào, bất cứ ở đâu, đều được.

Đó là sự ưu việt của hơi thở.

Dù trải nghiệm của bạn với bụng, tim, con mắt thứ ba, đỉnh đầu là gì, hãy tiến đến quan sát hơi thở, và nhận ra sự thật về mình Tất cả những vĩ nhân đều chỉ cần làm tốt nhất một việc mà thôi. Đó là quan sát chính mình.

Bây giờ, hãy hướng nhận thức của mình vào hơi thở, vào vùng thở ở khe mũi. Tập trung, hoặc thư giãn đều được, điều quan trọng là quan sát vùng mũi.

Thở vào bằng mũi, nhận biết luồng hơi đi vào, nhận biết cái xúc chạm của hơi thở lên khe mũi. Nhận biết: "Hơi thở đang đi vào".

Thở ra bằng mũi, nhận biết luồng hơi đi ra, nhận biết cái xúc chạm của hơi thở lên khe mũi. Nhận biết "Hơi thở đang đi ra".

Tiếp tục quan sát hơi thở.

Hãy quan sát luồng di chuyển của hơi thở trong cơ thể bạn. Khi oxy vào mũi, xuống họng, xuống phổi, và sau đó sinh khí đi xuống bụng. Hãy tiếp tục quan sát chiều ngược lại, khi hơi thở đi ra khỏi cơ thể.

Khi hơi thở đến bất kỳ vùng nào, hãy nhận biết "Hơi thở đang ở vị trí đó".

Nếu thở vào ngắn, hãy nhận biết: "Hơi thở vào ngắn".

Nếu thở ra ngắn, hãy nhận biết: "Hơi thở ra ngắn".

Nếu thở vào dài, hãy nhận biết: "Hơi thở vào dài".

Nếu thở ra dài, hãy nhận biết: "Hơi thở ra dài".

Nếu cảm thấy hơi khó quan sát, hãy thở mạnh hơn một chút, để dễ cảm nhận hơn.

Bạn cũng có thể tập thở bằng cơ cổ họng (miệng vẫn khép), chứ không phải bằng mũi. Hãy thử dùng cơ cổ họng hỗ trợ cho việc thở vào, thở ra. Hơi thở sẽ dễ dàng hơn, có hơi hơn, và đầy đặn hơn. Oxy sẽ đi xuống tới phổi nhiều hơn. Sinh khí sẽ tuôn chảy xuống phần bụng của bạn, và lan tỏa khắp cơ thể vô cùng đủ đầy…

Tuy nhiên khi đã quen rồi, hãy để hơi thở trở về bình thường, thật tự nhiên.

Tự nhiên đến mức, nó vô cùng khẽ, nhẹ nhàng, vô cùng vi tế…

Thậm chí, có thể sẽ có lúc bạn thấy dường như hơi thở của mình biến mất…

Hãy tiếp tục quan sát hơi thở. Định tâm và trụ tâm tại hơi thở…

Hơi thở là chìa khóa quan trọng của sự giác ngộ, của việc biết chính mình, bạn sẽ biết được cả vũ trụ này.

Khi đã quen rồi, hãy thử quan sát thêm, hơi thở vào qua lỗ mũi bên nào? Bên trái, hay bên phải, hay cả hai bên? Nhận biết: "Hơi thở vào qua (vị trí đó)".

Tiếp tục quan sát thêm, hơi thở ra qua lỗ mũi bên nào? Bên trái, hay bên phải, hay cả hai bên? Nhận biết: "Hơi thở ra qua (vị trí đó)". Bạn có thể đi xa hơn, hãy thử quan sát và cảm nhận nhiệt độ của hơi thở vào và hơi thở ra. Bạn có thể cảm nhận nhiệt độ thông qua vị trí xúc chạm của hơi thở lên khe mũi.

Hơi thở vào, và hơi thở ra, hơi thở nào ấm hơn?

Hãy bắt đầu khám phá sự thật trên chính cơ thể bạn.

Sự thật đã ở bên trong cơ thể bạn và sống với bạn suốt mấy mươi năm qua, thế mà bạn hoàn toàn không hề nhận ra.

Hơi thở nào ấm hơn? Vào hay ra? Chỉ có một hơi thở luôn ấm hơn hơi thở còn lại.

Đó là hơi thở nào?

Khi đã tìm ra câu trả lời rồi. Hãy tiếp tục giữ sự tỉnh giác, an nhiên, tiếp tục quan sát hơi thở và lập lại theo toàn bộ quy trình vừa rồi. Bây giờ hãy thở, tất cả những gì bạn cần làm, là chỉ thở thôi Hãy thở, và rồi tâm trí sẽ được lắng đọng lại, những suy nghĩ sẽ được lắng đọng lại, cho đến khi, toàn bộ tâm trí và suy nghĩ biến mất.

Hoàn toàn trống rỗng.

Khi quan sát hơi thở, tâm trí sẽ lắng đọng lại cho đến khi biến mất. Khi tâm trí biến mất, sẽ có "chỗ trống" cho năng lượng vũ trụ bắt đầu tuôn chảy và tràn ngập vào toàn bộ cơ thể bạn.

Khi năng lượng vũ trụ tuôn chảy đủ nhiều, điều này sẽ thức tỉnh con mắt thứ ba của bạn, thức tỉnh trí tuệ đích thực của bạn.

Thở, rồi an nhiên tự nhiên đến.

Trong quá trình thực hành quy trình từ đầu đến giờ, bất cứ lúc nào có dòng suy nghĩ chen vào, khiến bạn bị phân tâm…

Tất cả những gì cần làm, là nhận ra: "Ta đang có suy nghĩ này". Nếu không nhận ra, dòng suy nghĩ tiếp tục dẫn dắt bạn đi lung tung, từ nỗi hối tiếc của quá khứ đến sự lo lắng trong tương lai. Như con khỉ chuyển từ cành này sang cây khác. Bạn nhận ra tâm trí luyên thuyên của mình đi từ chỗ này sang chỗ khác, một cách thật "điên rồ". Bạn không khác gì "người điên".

Hãy tỉnh thức.

Chỉ cần nhận ra bạn đang có suy nghĩ đó, bạn đã giải quyết được 50% vấn đề.

50% còn lại, hãy tiếp tục quay lại quan sát hơi thở.

Vì hơi thở chính là "cái neo" để sống với hiện tại.

Hơi thở = Hiện tại. Hiện tại = Món quà.

Hơi thở = Món quà của Vũ Trụ.

Tiếp tục quan sát hơi thở. Và trong lúc đó, bất cứ lúc nào có suy nghĩ chen vào, tiếp tục làm giống như trên, nhận ra suy nghĩ đó, và quay lại tiếp tục quan sát hơi thở.

Tiếp tục quan sát hơi thở như các bước trong quy trình trên. Làm tâm trí lắng đọng và biến mất, để bên trong bạn tràn ngập năng lượng vũ trụ…

Tràn ngập phúc lạc An nhiên trọn vẹn.

Hạnh phúc thành toàn Thở...

Thở vào tâm tĩnh lặng.

Thở ra miệng mỉm cười.

An trú trong hiện tại.

Phút giây đẹp tuyệt vời.

Hạnh phúc thực sự...

Hoà hợp thực sự...

Thành toàn thực sự.

Vậy thời gian thiền bao lâu là tốt?

Hãy làm theo công thức sau: Số phút thiền mỗi ngày = Số tuổi.

Khi đã sẵn sàng, hãy dần dần quay trở lại, nhận ra bạn đang ngồi ở đây, trong thực tại của khoảnh khắc này.

Miệng mỉm cười, tâm thư thái...

Nếu muốn, bạn có thể xoa hai tay vào nhau tạo hơi ấm, rồi ấp hai lòng bàn tay lên hai hốc mắt. Mắt mở dần ra...

Đến đây, ta kết thúc bước "Định Tâm" của Thiền Thức Tỉnh.

Dừng lại một nhịp

Điều gì trong chương này đang chạm đến bạn? Hãy ngồi yên và để nó lắng xuống.

Thắp nến ánh sáng