Hướng Dẫn Sử Dụng Tâm Mình

Tuần 1 (tiếp 3) · còn ~19 phút

Tạ Minh Tuấn

Tuần 1 (tiếp 3)

Giờ đây, bạn có thể chuẩn bị cho mình một không gian. Bạn có thể ngồi thật thoải mái, nhưng nếu bạn bị bệnh và không thể ngồi, bạn có thể nằm, nhưng hãy giữ cho mình sự tỉnh táo. Bạn không nằm để ngủ. Và cần lưu ý, khi ngồi thoải mái nghĩa là giữ cho mình tư thế thả lỏng, nhưng không phải bệ rạc, bạn giữ thẳng lưng, nhưng không gồng cứng.

Hãy hình dung lưng bạn giống như một sợi dây thừng. Hãy kéo căng sợi dây thừng, và chùng xuống một chút. Đó chính là tư thế cân bằng khi thiền.

Hãy chọn cho mình một tư thế ngồi thoải mái. Giữ thẳng lưng nhưng không gồng cứng. Đan hai tay và hai chân vào nhau. Để cho toàn thân hoàn toàn thả lỏng, hoàn toàn thư giãn… Hít một hơi thật sâu và thở ra thật nhẹ nhõm. Hít vào tâm tĩnh lặng, thở ra miệng mỉm cười. An trú trong thực tại, phút giây đẹp tuyệt vời…

Toàn thân vô cùng thư thái. Giữ cho hơi thở tự nhiên. Quan sát hơi thở vào. Quan sát hơi thở ra. Quan sát bụng và lòng ngực đang phồng lên và xẹp xuống trong từng hơi thở, cảm thấy người vô cùng nhẹ nhõm, vô cùng thư thái. Bây giờ, khi thở vào, chỉ đơn giản hình dung hơi thở đi đến chỗ mình muốn đến. Hít vào và đưa hơi thở đến vùng đỉnh đầu, ngay lập tức đỉnh đầu trở nên thoải mái và thư giãn. Khi đưa hơi thở đến đâu, khu vực đó trở nên vô cùng thoải mái, vô cùng thư giãn. Hít vào, đưa hơi thở đến phần đầu, toàn bộ các bộ phận ở trên đầu. Toàn bộ phần đầu trở nên vô cùng nhẹ nhõm. Hít vào, đưa hơi thở đến phần cổ họng và cảm thấy cổ họng thật thông suốt. Hít vào, đưa hơi thở đến hai vai, và cảm thấy đôi vai này thật là nhẹ nhàng, thật là thoải mái. Hít vào, đưa hơi thở đến lồng ngực và cảm thấy tất cả mọi áp lực đều được giải phóng, tất cả đều được giải phóng... Thở vào (hít vào), đưa hơi thở xuống phần bụng. Và tại đây, tất cả các stress, các áp lực đều được giải phóng khỏi cơ thể. Thở vào, đưa hơi thở đến toàn bộ phần lưng. Và hình dung lưng cảm thấy thật thư giãn. Thở vào, và đưa hơi thở đến toàn bộ hai tay. Ngay lập tức, ta cảm thấy hai tay hoàn toàn thả lỏng. Mười đầu ngón tay hoàn toàn thư giãn…

Bạn đang làm rất tốt. Tiếp tục thở vào và đưa hơi thở xuống phần mông, thả lỏng phần mông. Đưa hơi thở xuống phần đùi, thư giãn phần đùi. Đưa hơi thở nhẹ nhàng, êm ái lan tỏa xuống toàn bộ hai cánh chân. Ngay lập tức, hai cánh chân trở nên hoàn toàn thư giãn. Đưa hơi thở xuống hai lòng bàn chân, và bạn cảm thấy dường như đôi chân của mình không còn chạm lên bất cứ một mặt phẳng nào… mông cũng không còn chạm vào đâu cả. Toàn bộ cơ thể giờ đây, hoàn toàn thả lỏng, hoàn toàn thư giãn…

Bạn cảm nhận cơ thể mình vô cùng nhẹ nhõm, nhẹ như bông. Bạn cảm thấy toàn bộ cơ thể giống như đang trôi lơ lửng, lửng lơ ở trong một khoảng không vô tận. Bạn tiếp tục thả lỏng. Bạn tiếp tục đi theo "dòng chảy", để cơ thể tiếp tục được trôi lửng lơ, lơ lửng... Bạn cảm thấy mình vô cùng bình an, vô cùng nhẹ nhõm, vô cùng thư thái, vô cùng, vô cùng, vô cùng tự do. Bạn cảm thấy thật sảng khoái và tuyệt vời. Bạn có thể mỉm cười và cảm nhận toàn bộ cảm giác vào lúc này…

Và rồi, bạn nhận ra mình đang dần rơi xuống… một cách đủng đỉnh… nhẹ nhàng… với tốc độ vừa phải... Bạn rơi xuống, như một cọng lông vũ rơi xuống... Và rồi, bạn thấy bên dưới là mặt đất, một màu xanh bao la, bát ngát, tuyệt đẹp, bạn chạm xuống mặt đất. Giờ đây, bạn đang có mặt ở tại một cánh đồng, một cánh đồng thảo nguyên, mơn mởn cỏ xanh, màu xanh trải dài tít tắp. Thật tuyệt vời, chân của bạn đang chạm lên cỏ. Bạn cảm thấy thế nào? Những làn gió đang mơn man trên cơ thể bạn, chúng thổi qua những tán cây xào xạc, và đâu đó có tiếng chim hót ở gần đây. Ở phía trên là một bầu trời xanh bao la, bát ngát, vĩ đại, vô cùng tuyệt vời. Hãy cảm nhận màu xanh của bầu trời, của cây cối, màu xanh của cánh đồng thảo nguyên, bãi cỏ xanh tươi mơn mởn. Thật tuyệt vời, bạn đang cảm thấy thế nào vào lúc này? Hãy cảm nhận mọi cảm xúc mà bạn đang có vào lúc này. Hãy cảm nhận từng cảm xúc một…

Giờ đây, đột nhiên ánh mắt của bạn nhìn về phía trước, và bạn nhận ra phía trước có một ngôi nhà. Một ngôi nhà nhỏ trên thảo nguyên. Một ngôi nhà có vẻ rất thân quen, rất thân thuộc. Có một tiếng gọi từ bên trong nói với bạn rằng "Hãy tiến vào ngôi nhà đó".

Bạn lắng nghe trực giác của mình, tuân theo tiếng gọi. Bạn tiến đến gần ngôi nhà, để rồi nhận ra, ngăn cách giữa mình và ngôi nhà chính là một dòng suối. Một dòng suối trong vắt chảy qua. Bạn tiến lại gần dòng suối đó hơn. Tiến lại gần hơn nữa. Và rồi, bạn bắt đầu bước chân xuống nước, dòng suối rất cạn. Bạn bước một chân xuống. Hãy cảm nhận nhiệt độ của dòng suối này. Bây giờ hãy bước nốt chân còn lại xuống. Hãy cảm nhận, cảm giác dòng nước đang mát xa chân. Hãy cảm nhận nhiệt độ của suối. Hãy nhìn thấy những chú cá đang bơi lội tung tăng ở xung quanh. Thật là tuyệt đẹp… Thật là tuyệt vời…

Hãy tiếp tục, đi từng bước, từng bước. Bạn bước lên bờ bên kia và tiếp tục bước đến gần ngôi nhà hơn nữa. Cứ mỗi khi bước gần ngôi nhà hơn, bạn có một cảm xúc bồi hồi khó tả, một cảm giác thân thuộc, thân quen, như là được trở về nhà.

Bây giờ, bạn đến rất gần ngôi nhà. Bạn đang đứng trước cánh cửa. Hãy đưa tay thuận của mình ra và mở cánh cửa đó, bước vào trong ngôi nhà. Bạn nhìn thấy một không gian tối tăm, tối lắm… Có một điều gì đó hơi ghê ghê, hơi sợ sợ. Mọi thứ vẫn còn khá tối... Để rồi, vì cửa đã mở, ánh sáng từ bên ngoài hắt vào bên trong, bạn bắt đầu nhìn thấy không gian, kiến trúc, nội thất bên trong ngôi nhà này. Nó có những đặc điểm gì? Nó có những màu sắc gì? Bạn cảm thấy như thế nào vào lúc này? Khi nhìn kỹ hơn nữa, bạn nhận ra ở một góc của căn phòng, mà tại góc này ánh sáng vẫn chưa hắt đến, và bóng tối vẫn còn ngự trị… Dường như có một cái gì đó, có một cái gì đó… ở góc... Với sự tò mò, với sự thôi thúc của tiếng gọi từ bên trong, bạn có thể tiến thêm một bước, gần hơn nữa, gần thêm một chút nữa. Và rồi bạn nhận ra dường như đó là một ai đó, một ai đó đang ngồi quay lưng lại với bạn, giống như một cái bóng… Bạn hoàn toàn không nhìn thấy cái bóng này, nhưng bạn cảm giác có một điều gì đó mà mình cần phải khám phá, mình cần phải tìm ra, mình phải tái kết nối lại... Và tiếp tục, hít một hơi thật sâu, lấy thêm can đảm bước một vài bước nữa… Bạn nhìn thấy bóng đen là của một người, còn khá nhỏ, dường như là một đứa trẻ, quay lưng về phía bạn. Nó cứ thế ngồi đó, một mình, trong bóng tối, trông có vẻ rất cô đơn, rất buồn bã, hay là một cảm xúc nào đó… Có một điều gì đó vô cùng thôi thúc bạn từ bên trong, nói với bạn rằng "Hãy kết nối với đứa trẻ đó". Bạn tiếp tục tiến lại gần, hãy giơ tay của mình ra, giơ ra phía trước, và đặt lên vai của đứa trẻ đó, để rồi bạn nhận ra, đứa bé đó liền quay lại về phía bạn... Và giờ đây, mắt của bạn đã quen dần với bóng tối, ánh sáng cũng đã chiếu nhiều hơn vào góc phòng. Bạn khám phá ra đứa trẻ vừa quay lại đối diện với bạn, đó chính là bạn! Đây chính là hình hài dấu yêu của bạn ở độ tuổi thơ ấu. Đây chính là đứa trẻ bên trong của bạn. Bạn đã tìm ra nó, trông nó có vẻ giống với bạn hồi ba tuổi, hay bốn tuổi gì đó. Bạn thấy mình như thế nào lúc đó? Bạn thấy đứa trẻ này tóc tai thế nào, gương mặt ra sao, răng, mắt mũi, da dẻ, tướng tá thế nào? Mập hay ốm, cao hay lùn? Nó đang mặc đồ gì vậy? Quần áo sạch sẽ, tươm tất, hay hơi rách rưới, hơi bẩn thỉu một chút? Bạn đã tìm ra phiên bản của chính mình thời ấu thơ. Em đây rồi. Tôi đã tìm ra em. Xin chào, hello, em ơi, bấy lâu nay em thế nào, em ổn chứ, em có ổn không em, em có cảm xúc gì vào lúc này, em có muốn kể điều gì cho tôi nghe không? Em ơi, tôi đây, tôi chính là em, em cũng chính là tôi. Bấy lâu nay em ổn chứ? Hãy lắng nghe nó, hãy nói chuyện với nó, hãy cảm nhận tất cả mọi cảm xúc của bạn vào lúc này. Hãy trải nghiệm tất cả mọi ký ức có liên quan đến đứa trẻ đó, và hãy chấp nhận tất cả mọi cảm xúc. Hãy hiểu rằng tất cả mọi cảm xúc đều có ích, không cần phải trốn tránh. Bạn có thể trải nghiệm và giải phóng tất cả mọi cảm xúc của mình vào lúc này... Bạn đang cảm thấy thế nào? Mừng rỡ, bồi hồi, xúc động, thân thuộc, bạn muốn khóc, hãy khóc. Hãy khóc thật nhiều khi tìm ra đứa bé đó. Em ổn chứ? Em có thật sự ổn không vậy? Tôi biết là em không ổn. Nhưng mà ổn thôi nếu như mình không ổn. Em ơi, tôi thương em, tôi yêu em lắm. Tôi có mặt ở đây là vì em, tôi là người duy nhất không bao giờ rời bỏ em, tôi có thể có mặt ở bên cạnh em bất cứ khi nào, bất cứ lúc nào cũng được cả. Em vô cùng an toàn, em có tôi, bởi vì tôi cũng chính là em. Tôi ở đây là vì em, tôi ở đây là vì chính bản thân mình, tôi có mặt ở trong khóa thiền này vì chính bản thân mình. Tôi tu tập, tôi nghiêm túc, tôi hành thiền, tôi tiến hóa vì chính bản thân mình, để rồi từ đó tôi có thể là một tác nhân xúc tác giúp cho nhiều người, sau khi đã chữa lành chính bản thân mình... Cảm ơn em đã nhắc nhở tôi, và giúp tôi nhớ ra điều này, mục đích cuộc sống và sứ mệnh cuộc đời của tôi. Cảm ơn em rất nhiều. Tôi vô cùng biết ơn em!

Và giờ đây, bạn thấy, đứa trẻ bên trong như có một sự chuyển hóa, nó bắt đầu chuyển hóa. Bạn có thể nhìn thấy nó bắt đầu mỉm cười với bạn. Nó dang hai tay về phía bạn như muốn được ôm ấp. Bạn có thể ôm nó vào lòng và bạn nhận ra đứa bé đó bắt đầu chuyển hóa thành một thực thể của ánh sáng. Đó chính là bản thể bên trong của bạn, một bản thể thuần khiết. Là ánh sáng, tình yêu, sự ngẫu hứng, niềm vui và niềm hạnh phúc. Đó chính là bạn. Đó chính là bản thể gốc của bạn. Bạn chính là ánh sáng. Bạn chính là tình yêu. Bạn chính là niềm vui. Bạn chính là niềm hạnh phúc. Và giờ đây bạn đã tái kết nối lại với bản thể chân thật của chính mình. Hãy phát ra một ý nguyện với bản thể đó, với tâm thức đó, với linh hồn đó của chính mình. "Nguyện cho tôi được tu tập, được tiếp tục lĩnh hội những bài học, được tiếp tục tiến hóa trong 7 tuần để thức tỉnh này". Hãy lặp lại một ý nguyện thật thuần khiết, điều đó sẽ dẫn bạn đến những nơi bạn chưa bao giờ đến. "Xin hãy cho tôi được nhận lãnh những bài học, được tu tập thật nghiêm túc, để tiếp tục tiến hóa hơn trong khóa thiền bảy tuần này. Tôi cam kết sẽ tham gia bảy tuần một cách đầy đủ và nhiệt tình, vì lợi lạc của chính mình. Tôi cam kết sẽ tham gia bảy tuần một cách đầy đủ và nhiệt tình, vì lợi lạc của chính mình!"

Giờ đây, bạn thấy bản thể ánh sáng đó hoàn toàn hòa vào làm một với bạn, toàn bộ ánh sáng tập trung lại như một quả cầu ánh sáng, tan rã vào chính giữa hai lồng ngực, ở khu vực trái tim của bạn, nhích về bên trái một chút, chính là trái tim của bạn. Toàn bộ trái tim của bạn là một quả cầu ánh sáng đang phát ra thứ ánh sáng vô cùng rực rỡ. Nó tiếp tục lan tỏa đến các bộ phận khác trong cơ thể. Nó lan tỏa ra toàn thân và tiếp tục lan tỏa ra bên ngoài. Và giờ đây, bạn nhận ra mình chính là ánh sáng, bạn chính là ánh sáng thuần khiết, tuyệt đẹp, một ánh sáng của chân phúc, một ánh sáng vô cùng an lạc, và ánh sáng đó tiếp tục tỏa ra, chiếu sáng toàn bộ căn phòng của bạn, cả căn phòng bây giờ được thắp sáng. Ánh sáng tiếp tục tỏa ra, và chiếu sáng toàn bộ ngôi nhà của bạn, toàn bộ ngôi nhà được thắp sáng, toàn bộ ngôi nhà được chữa lành. Tiếp tục, không có giới hạn nào cả, bạn đưa ánh sáng đến cả thành phố nơi bạn sống, toàn bộ đất nước Việt Nam thân thương… Bạn có thể góp phần chữa lành cho Việt Nam. Bạn nhận ra ánh sáng của mình tiếp tục lan tỏa, và bao phủ toàn bộ trái đất, toàn bộ quả địa cầu... Toàn bộ địa cầu bây giờ giống như một hành tinh đang phát sáng, vô cùng, vô cùng, vô cùng tuyệt vời, tuyệt đẹp... Trông như một viên bi phát ra thứ ánh sáng màu nhiệm ở trong một khoảng không đen kịt của vũ trụ này. Trái đất chính là trường học, trái đất chính là sân chơi. Hãy chơi, hãy trải nghiệm, hãy nhớ lại, hãy sáng tạo, hãy học hỏi và hãy tiến hóa khi ở trên trái đất. Hãy tích hợp mục đích và sứ mệnh cuộc đời mình. Giờ đây, bạn không bao giờ còn cô đơn nữa, vì bên trong bạn luôn được kết nối với mục đích và sứ mệnh chân chính của mình. Và ở trong cảm giác phúc lạc này, bạn hãy dần dần chuẩn bị quay trở lại đây. Hít một hơi thật sâu, thở ra thật nhẹ nhõm, quan sát hơi thở. Hít vào tâm tĩnh lặng, thở ra miệng mỉm cười. An trú trong hiện tại, phút giây đẹp tuyệt vời. Hãy ý thức chân của bạn chạm vào đâu, mông của bạn đang đặt ở đâu, ý thức da thịt đang chạm vào quần áo, ý thức về hơi thở, ý thức bạn đang hiện diện ở đây, ngay trong khoảnh khắc của thực tại này. Bạn đang có sự kết nối với chính mình, với hạnh phúc đích thực từ bên trong, bạn có sự kết nối với tất cả những đồng môn, những thiền sinh, rất nhiều con người ở trong khóa thiền này, bạn không còn cô đơn nữa. Bạn có sự kết nối với người dẫn thiền, bạn có sự kết nối với toàn thể cả vũ trụ này. Bạn không còn cô đơn nữa, giờ đây, bạn là một thực thể ánh sáng, sẽ tiếp tục tiến hóa... Hít một hơi thật sâu, và khi thở ra hãy dần dần quay trở lại với thực tại. Hãy quay lại và thoát ra khỏi ánh sáng của trái đất. Thu hẹp phạm vi ánh sáng lại ở bên trong chính mình. Và hãy luôn luôn nhớ, bạn chính là ánh sáng. Hít một hơi thật sâu, thở ra và nhận ra bạn đang hoàn toàn hiện diện, 100%, ở đây, ngay lúc này. Bạn có thể lấy hai lòng bàn tay chà xát vào nhau tạo ra hơi ấm, tiếp tục tạo ra nhiều hơi ấm hơn nữa, nhiều hơn nữa, rồi nhẹ nhàng, bạn có thể úp hai lòng bàn tay vào hai hốc mắt của mình, lòng bàn tay không cần chạm vào mắt. Hãy cảm nhận hơi ấm, mắt của bạn trở nên tinh anh, rõ ràng hơn, bạn dần dần mở đôi mắt của mình ra, và chính thức quay trở lại...

Chào mừng bạn đã quay trở lại.

Nếu như bạn có thể thiền trọn vẹn ba mươi phút vừa rồi, thì chúc mừng bạn, bạn có một tâm thức thật sâu sắc. Ngày nay, thiền định không còn dễ như ngày xưa, nhất là khi chúng ta bị cuốn vào vòng xoáy cơm áo gạo tiền, sống một lối sống tốc độ, mì ăn liền, quá tập trung vào vật chất.

Bạn có thắc mắc rằng mỗi ngày bạn nên thiền bao nhiêu phút chứ?

Có một công thức đó là: Số phút thiền mỗi ngày sẽ bằng với số tuổi hiện giờ của bạn. Nếu bạn hai mươi tuổi, thì bạn thiền hai mươi phút. Nếu bạn ba mươi lăm tuổi, thì bạn thiền ba mươi lăm phút. Nếu như bạn càng lớn tuổi, thời gian còn lại (trong cuộc đời hữu hạn) càng ít, thì càng nên dành nhiều thời gian cho việc tu tập hơn. Khi ta còn trẻ, ta còn cái tôi muốn chinh phục nhiều thứ, ta còn yêu đương hẹn hò, theo đuổi mục tiêu tăng lương, thăng chức, gây ấn tượng trên mạng xã hội… Ta có ít thời gian để thiền hơn. Nhưng, khi về già, hãy dành nhiều thời gian hơn cho nội tâm của chính mình. Nếu bạn mười tám tuổi, hãy thiền mười tám phút mỗi ngày, hoặc làm tròn thành 20 phút cũng được. Nếu bạn sáu mươi tuổi, hãy thiền một tiếng mỗi ngày. Đó là công thức.

Vào ngày thứ 2, ta sẽ học rất kỹ về các kỹ thuật. Khi có suy nghĩ xuất hiện, thì mình cần làm gì? Tại sao khi thiền thì ta thấy trống rỗng, tại sao có quá nhiều trường phái thiền như vậy, vậy thì đâu là sự thật, làm sao để ta biết đâu là chánh pháp?

Thiền Thức Tỉnh là một phương pháp cấp tiến, sâu sắc, không phải là một phương pháp quá đơn giản. Nên chúng ta cần nỗ lực, tập trung và thực hành, thì mới nhận được vô số lợi lạc cho chính mình. Bạn đã hữu duyên đến với thiền, hãy giữ cho mình sự tinh tấn và cam kết. Nếu bạn bỏ cuộc, thì cũng giống như bạn xây nửa căn nhà, rồi bỏ đi xây nửa căn nhà khác. Để rồi đến cuối cuộc đời, bạn không có một căn nhà nào trọn vẹn cả. Hãy cho phép bản thân mình giữ cam kết, vì lợi lạc của chính mình.

Vậy thì, đúc kết ngày đầu tiên, bạn có thể viết xuống trải nghiệm của mình khi thực hành thiền – một bài tập khởi động của ngày đầu tiên.

Bài tập tiếp theo của ngày đầu tiên:

Chúng ta cần có cặp mắt nhìn thế giới ở góc độ khác. Ta đã hiểu tất cả mọi thứ đều là bài học, cho nên hãy liên tục nhận diện bài học. Vì không phải ngẫu nhiên mà bạn lại cầm trên tay quyển sách này. Tâm thức của bạn đã tiến hóa qua những kiếp sống, và nó dẫn bạn đến với việc thực hành Pháp Thiền này. Đây là một phương pháp cấp tiến, cho nên những gì bạn đã biết trước đây sẽ hỗ trợ bạn, để bạn thực hành được Thiền Thức Tỉnh.

Bạn hãy viết ra một bài học mà bạn tâm đắc trong ngày thứ nhất của Thiền Thức Tỉnh. Một bài học mà bạn cảm thấy "chạm" đến tâm thức, tâm hồn bên trong của bạn nhất. Một bài học mà bạn cho rằng nó vô cùng cần thiết với cuộc sống của chính bạn.

Dừng lại một nhịp

Điều gì trong chương này đang chạm đến bạn? Hãy ngồi yên và để nó lắng xuống.

Thắp nến ánh sáng