Trước Bình Minh Luôn Là Đêm Tối

Phần 1 · còn ~15 phút

Tạ Minh Tuấn

Phần 1

Trước bình minh luôn là đêm tối : Thành công trước tuổi 30 / Tạ Minh Tuấn. - Tái bản lần thứ 1. Văn học hiện đại 2. Tự truyện 3. Việt Nam (Tái bản lần thứ nhất)

Kính tặng ba Tạ Văn Doanh, má Dương Thị Thu Nguyệt và thương tặng con gái Tạ Minh Tiên!

Mến tặng những người trẻ và tất cả những ai có trái tim vẫn còn trẻ!

Tôi đã viết quyển sách này với năng lượng tâm thức của mình ở thời điểm đó, đã khá lâu về trước. Khi tái bản, tôi vẫn giữ lại nhiều nội dung giá trị, cập nhật thêm nhiều ý. Có một vài ý tuy không hoàn toàn tương hợp với tâm thức của tôi lúc này, nhưng tôi vẫn giữ lại vì nó phản chiếu tâm thức của tôi ngày ấy, với nguồn năng lượng nguyên bản. Vì thế, quyển sách này tôi cũng dành tặng chính mình, dành tặng những phiên bản đến từ tương lai, ở mọi "chiều kích", của vị tác giả ở thời điểm khi viết ra tác phẩm này. Trước bình minh luôn là đêm tối, hãy thành toàn ánh sáng bên trong mình!

1 Trước bình minh luôn là đêm tối 2 Cha mẹ là những người thầy vĩ đại.

3 Hãy là một con người của lý tưởng, lý tưởng nhưng không ảo tưởng.

4 Lời khen tặng có sức mạnh làm thay đổi thế giới này.

5 Nỗ lực tối thiểu mang lại kết quả tối đa 6 Hãy khởi nghiệp một cách "hồn nhiên".

7 Không có thất bại, chỉ có những "dấu hiệu".

8 Động lực từ trái tim là động lực quan trọng nhất.

9 Sức mạnh của sự suy ngẫm.

10 Đời thay đổi khi ta… thôi đẩy 11 Để vô địch, cần có niềm tin của nhà vô địch.

12 Sứ mệnh sáng tạo số mệnh 13 Quyết định quan trọng nhất là quyết định của ngày hôm nay 14 Đau khổ là cơ hội để tăng trưởng trí tuệ 15 Việc thiện tốt nhất mà một người có thể làm là làm chủ được tâm của chính mình.

16 Hãy kết nối với cái chết của bạn.

17 Hãy bỏ đói những kẻ phá rối!

18 Sự nổi tiếng chỉ là một phần của công việc.

19 Việt Nam khởi nghiệp 20 Lan tỏa những giá trị tích cực trong cộng đồng 21 Hãy trở thành một "công dân toàn cầu".

22 We are one ‒ chúng ta là một.

23 "Lấp đầy" con tim bằng những giá trị của gia đình 24 Vì "trước bình minh luôn là đêm tối"

nên "hãy nắm giữ giấc mơ của bạn".

25 Không cần đọc đoạn kết, vì chính bạn là phần kết của câu chuyện.

Trước bình minh luôn là đêm tối Đây là câu chuyện của người phụ nữ ấy…

Mái tóc đen tuyền, dài ngang lưng. Đôi mắt trong veo, sáng ngời khí chất thông minh. Nụ cười thật dịu dàng, thuần khiết.

Nàng sinh ra ở một vùng quê nghèo Quảng Ngãi, một người con của khúc ruột miền Trung yêu thương…

Tốt nghiệp đại học sư phạm với chuyên ngành Anh văn, nàng đi dạy tiếng nước ngoài cho bao lứa học trò. Sau đó, nàng kết duyên cùng một người xuất thân từ gia đình nông dân, nhưng bởi có tố chất và vô cùng nghị lực nên chàng cũng trở thành một giáo viên có ích cho xã hội lúc bấy giờ.

Cuộc sống như một bức tranh đa sắc màu. Trải qua chiến tranh khốc liệt, tình cảm của đôi uyên ương chẳng hề rạn nứt mà trở nên thắm thiết hơn. Giữa những vất vả của cuộc sống, những khó khăn của thời cuộc, chàng và nàng vẫn luôn chọn cho mình lối sống tích cực. Vượt qua tất cả họ đã hạ sinh một bé trai và một bé gái thật kháu khỉnh, dễ thương.

Sau chiến tranh, cuộc sống dần ổn định. Người con gái xứ Quảng lúc này đã thành bà mẹ hai con, vẫn nhân hậu, dịu dàng và Tạ Minh Tuấn 9 xinh đẹp. Lòng khao khát có thêm một đứa trẻ để khỏa lấp những ngày tháng vất vả thôi thúc nàng mang thai đứa con thứ ba.

Nhưng... Nàng đã mất đi đứa con ở ngay giai đoạn đầu của thai kỳ. Với nỗi đau xót, đôi khi còn tự trách mình đã không cẩn thận giữ gìn, nàng quyết tâm "mang đứa bé ấy đến" một lần nữa!

Lần mang thai thứ tư, cứ ngỡ mọi thứ sẽ trôi qua thật êm đềm, thế mà đứa bé như muốn "tuột khỏi sự yêu thương". Nàng sẩy thai lần thứ hai!

Đối với người phụ nữ, mang thai là một điều vô cùng thiêng liêng và cao cả. Khi không giữ được đứa bé, tâm lý người mẹ sẽ bị ảnh hưởng rất mạnh.

Mặc cho những trăn trở giày vò bản thân mỗi ngày, sâu thẳm trong nàng vẫn là quyết tâm muốn đánh bại cái gọi là "số phận". Nàng quyết định mang thai lần thứ năm.

Thời ấy y học chưa phát triển như bây giờ, không có máy siêu âm để biết được đứa bé trong bụng mình thế nào. Tình yêu thương đơn giản là những cử chỉ thật nhẹ nhàng, những cẩn thận chăm chút từng bữa ăn và cố gắng giữ cho tinh thần luôn vui vẻ, an nhiên.

Dường như tất cả mọi thứ đã được chu toàn hết sức, trọn vẹn.

Nhưng… vẫn thất bại. Nàng vẫn mất đi đứa con còn trong bụng. Lần thứ ba nàng để vuột mất đứa con yêu thương của mình!

Câu chuyện, vẫn chưa dừng lại... Ở lần mang thai thứ sáu, nỗi đau sẩy thai vẫn không buông tha. Nàng hư thai đến bốn lần liên tiếp!

Đó là một nỗi đau vô tận, không phải chỉ là một lần mất mát nhân cho bốn lần, mà dường như là vô hạn…

10 Trước bình minh luôn là đêm tối May sao, nàng vẫn có thể mang thai. Thế là ông trời mang đứa bé đến thêm một lần nữa. Lần này, khi thai đến tháng thứ hai, nàng có dấu hiệu ra nhiều máu, bốn lần hư thai trước cũng có dấu hiệu này. Vô cùng lo lắng, nàng vội vàng đến bệnh viện xin thuốc giữ thai, bốn lần trước cũng dùng loại thuốc này nhưng vô hiệu.

Thật may, lần này cái thai giữ lại được!

Thế nhưng, khó khăn mới chỉ bắt đầu. Đến tháng thứ bảy, khi đó bụng đã khá to, nàng nằm trên ghế bố và thả lỏng cơ thể, tập cho mình có một tâm trí thư giãn, an nhiên, điều đó sẽ rất tốt cho đứa bé trong bụng. Đang yên lành thì đột nhiên ghế bố sập. Nàng không có bất kỳ sự phòng vệ nào nên thân mình đập thẳng xuống sàn, máu ra nhiều. Khi nhìn thấy máu trên sàn nhà, nàng không kìm được nước mắt, nàng khóc, khóc tức tưởi. Mẹ ở gần đó liền chạy lại dỗ dành, giọng nàng đứt quãng trong nước mắt: "Mẹ…

ơi… con… lại mất… thêm… một… đứa… nữa rồi…"

Rồi hai mẹ con ôm nhau khóc…

Thật kỳ lạ... đứa bé trong bụng nàng tai qua nạn khỏi. Vài tuần sau, khi bình minh sắp ló dạng, nàng sinh ra một bé trai khỏe mạnh!

Đứa bé đó chính là người đang viết những dòng này để chia sẻ và gửi gắm đôi lời tâm tình với bạn!

Người phụ nữ ấy chính là mẹ tôi!

Mãi đến năm 18 tuổi, tôi mới được nghe mẹ kể câu chuyện này. Lúc đó vì chưa chín chắn, tôi buột miệng hỏi mẹ: "Tại sao mẹ lại sinh con ra? Mẹ đã có anh, có chị và phải chịu nhiều đau đớn như vậy, sao mẹ vẫn sinh con ra làm gì?"

Tạ Minh Tuấn 11 Mẹ tôi là một người phụ nữ miền Trung thật thà, chất phác, nên câu trả lời của mẹ cũng thật đơn giản: "Tại… mẹ tức quá!"

"Mẹ tức quá! Nên mẹ quyết sinh con ra cho bằng được!"

Khi nghe mẹ trả lời như vậy, tôi cảm thấy có một dòng điện chạy dọc từ gáy xuống sống lưng. Rồi tôi toát cả mồ hôi lạnh vì một suy nghĩ: "Mém chút nữa thì mình đã không được sinh ra!"

Phải rồi! Tôi có mặt trên đời này, tồn tại trên thế giới này là nhờ mẹ. Và bạn cũng vậy, bạn ra đời "thông qua" ba mẹ bạn, đó là một món ân tình, một điều kỳ diệu thật diệu kỳ. Đối với mẹ tôi, mọi thứ thật vô cùng đặc biệt, mẹ đã trải qua quá nhiều khó khăn, quá nhiều đau khổ để sinh ra tôi. Nếu như mẹ tôi bỏ cuộc, tôi đã không có mặt trên đời này, không bao giờ có thể theo đuổi đam mê và giấc mơ của mình và cũng không thể viết nên những dòng chất chứa cảm xúc này để sẻ chia với bạn. Tất cả những điều ấy xảy đến là nhờ mẹ tôi đã kiên trì! Bà đã không bỏ cuộc!

Bạn ra đời "thông qua" ba mẹ mình, đó là một món ân tình, một điều kỳ diệu thật diệu kỳ.

Vì nghĩ đến mẹ nên sau này, dù làm bất cứ chuyện gì, gặp bao nhiêu khó khăn tưởng chừng như không thể vượt qua, tôi vẫn luôn lấy kiên trì làm kim chỉ nam cho mình, để luôn nắm giữ ước mơ và niềm hy vọng.

Mẹ đã sinh tôi ra, sau bốn lần hư thai liên tiếp. Chính điều đó và chính cuộc đời của bà, đã chứng minh cho một chân lý: Trước bình minh luôn là đêm tối. Mẹ đã trải qua một đêm tối 12 Trước bình minh luôn là đêm tối như kéo dài đến vô cực, nhưng sự kiên trì đã được đền đáp, và bóng tối phải nhường chỗ cho ánh sáng – thứ ánh sáng rạng ngời của bình minh! Tôi chính là bình minh, là niềm vui, niềm hy vọng và động lực sống của mẹ. Khi tôi hiểu được điều này, lần đầu tiên trong đời tôi cảm nghiệm được việc mình sinh ra, sinh mạng của mình và cuộc đời mình, tất cả thật ý nghĩa! Vì có được cảm nghiệm đó, nên tự trong vô thức tôi đã quyết định rằng: "Mình phải sống một cuộc đời đáng sống!" – Điều đó có ảnh hưởng quyết định đến số phận của tôi sau này!

Bạn cũng vậy! Bạn được sinh ra là cả một hành trình 9 tháng 10 ngày. Điều đó vĩ đại hơn bạn có thể hình dung rất nhiều. Nên cuộc đời bạn chắc chắn có căn nguyên nào đó, bạn chắc chắn có một sứ mệnh nào đó. Khi bạn cảm nhận được "điều kỳ diệu" này, bạn sẽ kết nối được với nguồn sức mạnh vĩ đại bên trong mình, bạn sẽ sống một cuộc đời đáng sống hơn và gặt hái những thành công ngoài mong đợi.

Cuộc đời bạn chắc chắn có căn nguyên nào đó, bạn chắc chắn có một sứ mệnh nào đó!

Có lẽ cuộc đời của mỗi chúng ta có sự kết nối và giao thoa với nhau. Nên đó là lý do chúng ta gặp nhau trong cuốn sách này!

Cuốn sách gồm 25 chương. Mỗi chương là một câu chuyện, một bài học hoặc một kinh nghiệm xương máu mà tôi muốn chia sẻ với những người trẻ bằng tất cả chân thành. Phần lớn các chương được viết theo trình tự thời gian: Khi tôi sinh ra, lớn lên, đi học, khởi nghiệp, thất bại rồi thành công, và những thành quả đạt Tạ Minh Tuấn 13 được… Với tôi, tiêu đề của mỗi chương giống như một câu "thần chú" mà tôi luôn tự nhắc nhở mình, để trở thành "người nhạc trưởng của chính cuộc đời mình". Nó cũng tóm tắt được những triết lý trong cuộc sống mà tôi đã đúc kết được thông qua những trải nghiệm, những chiêm nghiệm thực tế. Hy vọng, nó phần nào hữu ích với người trẻ và với những người không còn trẻ nhưng luôn mang trong mình "một trái tim tươi trẻ". Trong nội dung mỗi chương còn rất nhiều câu "thần chú" khác được đóng khung cẩn thận. Hy vọng chúng khiến bạn lưu tâm và sẽ có ích với bạn trong thời điểm nhất định nào đó! Bạn có thể đọc một mạch cuốn sách này, nhưng có lẽ tốt nhất là mỗi ngày bạn chỉ nên đọc một chương, dành thời gian ngẫm ngợi để vỡ lẽ thêm nhiều điều, có thể đó chỉ là những điều hiển nhiên tồn tại quanh ta mà bấy lâu ta vô tình không để ý.

Nếu sau này gặp những chặng đường khó khăn, bạn chỉ muốn bỏ cuộc, mong bạn hãy nhớ đến hành trình mang nặng đẻ đau và khoảnh khắc người mẹ kính yêu đã sinh ra bạn, chí ít bạn đã là ánh sáng với một ai đó trên thế giới này. Khi đó bạn sẽ có thêm niềm tin, sự kiên nhẫn và sức mạnh để sáng tạo ra số phận của chính mình! Đừng quên rằng: Trước bình minh luôn là đêm tối!

Những dòng tiếp theo là câu chuyện của chính tôi… Và đó cũng có thể là câu chuyện của bất kỳ ai có khát vọng sống trọn vẹn với "phiên bản tuyệt vời nhất" của chính mình!

"Hãy trở thành người nhạc trưởng của chính cuộc đời bạn.

Đừng sống vô nghĩa để rồi chết đi và mang theo xuống mồ bản nhạc có ý nghĩa nhất của đời người, chưa bao giờ được cất lên!" – TMT Cha mẹ là những người thầy vĩ đại Nghe kể hồi đó ông bà tôi nghèo lắm, đúng kiểu nông dân chân chất khó khăn đến nỗi bà nội kho một con cá, có một con cá đó mà cả nhà ăn cả tuần, cứ tra thêm mắm muối, đun lại rồi ăn tiếp...

Để thoát khỏi cái nghèo đó chỉ có một con đường, đó là học hành cho tử tế. Nên ba và các bác chong đèn học ngày học đêm.

Rồi cũng đến lúc xa nhà để ôn luyện chuẩn bị cho kỳ thi. Khi đó chị gái của ba ở quê chẳng may cuốc trúng mảnh bom, mất khi còn khá trẻ. Bà nội lòng dạ tan nát mà cố giấu nước mắt, nén nỗi đau vào lòng chịu đựng một mình, chưa cho các con biết, sợ ảnh hưởng tinh thần, để các con tập trung thi cho tốt...

Bà nội là một phụ nữ nông thôn miền Trung, vì chiến tranh nên phải sống xa chồng hơn hai chục năm. Gia cảnh khó khăn, tài sản chẳng có gì, thậm chí phải trải qua nhiều mất mát, nỗi đau mất con, gia đình li tán, chịu nhiều áp bức... Vậy mà, bằng một sức mạnh kỳ lạ nào đó người phụ nữ nhỏ nhắn ấy lại nuôi dạy cho hết thảy mấy người con đỗ đạt nên người, năng làm việc thiện, có ích cho xã hội, đều là người thành đạt sau này. Chuyện về bà thì nhiều lắm và được ghi chép lại chân thực trong cuốn gia phả dòng họ, những ghi chép mà khi đọc tôi đã không cầm được nước mắt…

16 Trước bình minh luôn là đêm tối Vì đều là những tấm gương học hành nghiêm túc, tự lập vươn lên nên sau này ba mẹ tôi cũng dạy các con những đức tính như vậy. Tôi đã khởi nghiệp mà chẳng có bất kỳ sự hỗ trợ nào về tài chính, mối quan hệ, nguồn lực kinh doanh. Mà thật ra, lúc tôi khởi nghiệp thì cũng còn mông lung lắm, nên chẳng dám xin hỗ trợ từ gia đình. Tôi và các anh chị cũng tự vươn lên là chính.

Sau này, nhiều người hỏi rằng tôi có được gia đình hỗ trợ gì không, tôi đều trả lời: "Có chứ, nhiều lắm! Thứ tôi được hỗ trợ lớn nhất là sự giáo dục trọn vẹn – ba mẹ lo cho tôi ăn học đầy đủ."

Tuổi thơ của tôi thì chẳng có gì đặc biệt để mà kể, nó trôi qua êm đềm. Và với nền tảng giáo dục đó, chưa bàn đến việc nó đã có giá trị to lớn hay chưa, nhưng nó thật sự đã cho tôi một nền móng, một bước đà và một điều kiện thuận lợi. Tôi được ăn học đầy đủ, đó chính là những gì tuyệt vời nhất ba mẹ đã dành cho tôi.

Dừng lại một nhịp

Điều gì trong chương này đang chạm đến bạn? Hãy ngồi yên và để nó lắng xuống.

Thắp nến ánh sáng