Hành Trình Thức Tỉnh

CHƯƠNG III: HÃY TRỞ THÀNH VỊ THẦY. (tiếp 2) · còn ~18 phút

Tạ Minh Tuấn

CHƯƠNG III: HÃY TRỞ THÀNH VỊ THẦY. (tiếp 2)

được hết mọi bí mật trong trời đất này rồi, đi đến tận cùng rồi. Còn khởi đầu ở chỗ, hình vẽ lá bài cho thấy The Fool đang quay lưng lại với mặt trời, tượng trưng cho việc ra đi từ "Nước trời", và bắt đầu chuyến chu du nơi trần thế của mình, chuyến chu du sẽ khiến The Fool quên mất mình thực sự là ai, cũng như bạn vậy, hay cũng như rất nhiều người khác, họ xuống đây và bắt đầu con đường "dại khờ" (fool) của mình. Cho đến ngày họ nhớ lại được họ thật sự là ai, học xong những bài học cần thiết, họ sẽ quay trở lại "Nước trời". Điểm kết thúc cũng là nơi khởi đầu. The Fool vừa là kẻ dại khờ như trẻ thơ, vừa là bậc giác ngộ tinh thông mọi bí mật của vũ trụ. Nên, Người-Giác-Ngộ rất giống với trẻ thơ đấy. Ta không chấp vào hình tướng, Người-Giác-Ngộ có thể có bất cứ hình tướng nào, tôi chỉ hiện ra như vậy với bạn để chúng ta có cuộc trò chuyện thú vị hơn mà thôi, Người-Giác-Ngộ cũng có thể có bất kỳ tính cách nào, phẩm chất "Trẻ thơ" ở đây hãy hiểu là gần với Nguồn Cội.

Quên đi mình thực sự là ai ư? – Thành Toàn thắc mắc.

Phải, quên đi bạn thực sự là ai.

Vậy, tôi thực sự là ai?

Hãy nhắm mắt lại và tôi sẽ cho bạn thấy bạn thực sự là ai.

Thành Toàn liền làm theo. Có lẽ đó là một trong những khoảnh khắc đáng nhớ nhất trong cuộc đời anh. Tất cả thông tin giống như những tệp tin được cuộn thành nhiều lớp và được "load" vào trong tâm trí anh. Anh nhìn thấy từng hình ảnh vô cùng sống động, vô cùng chi tiết, những âm thanh chân thực, những cảm xúc như thật, hay nói đúng hơn, anh chính là nhân vật trong những thước phim mà mình đang nhìn thấy, anh đang "đóng" vai chính trong những thước phim đó. Các thước phim cứ nối tiếp nhau thành nhiều "tập". Rất nhanh, Thành Toàn hiểu rằng mỗi tập phim đại diện cho một kiếp sống mà mình đã từng trải qua.

Thành Toàn thấy mình là một người sống ở vùng núi tuyết lạnh lẽo, hiểm trở, khí hậu khắc nghiệt vô cùng, có thể nói là cái lạnh cắt da cắt thịt, quanh năm suốt tháng. Rồi, qua tập tiếp theo, anh nhìn thấy mình là một người rất tâm huyết với việc bán quần áo ấm, đó là "business" đã nuôi sống cả gia đình anh trong kiếp sống đó, anh cảm thấy mình có trách nhiệm trong việc cung cấp giải pháp giúp giữ ấm cho người khác.

Ở một tập khác, anh thấy mình là một bé gái bị bỏ rơi trong chuồng ngựa, cô độc, lẻ loi, sợ hãi. Có một người phụ nữ đi vào, bé gái liền trốn trong thùng, không muốn bị bắt.

Nhưng rồi người phụ nữ đã phát hiện ra, bà ấy chẳng những không trừng phạt gì cô bé, mà còn nhân hậu nuôi nấng em ấy lớn lên, xinh đẹp và khoẻ mạnh. Qua tập tiếp theo, anh lại thấy mình trở thành một người phụ nữ khoảng 40 tuổi, người phụ nữ này không cưới chồng sinh con, nhưng lại thích nhận nuôi rất nhiều trẻ mồ côi, đó là niềm hạnh phúc của cô ấy, trái tim cô ấy luôn cảm thấy "đau nhói" trước những đứa bé.

Thành Toàn nhận ra, Nhân–Quả có thể đi theo trong nhiều kiếp, Nhân của kiếp này có thể trở thành Quả của kiếp sau. Nó lý giải vì sao ta lại có những tính cách, cảm xúc, mô thức hành vi, hay lại đưa ra những quyết định, lựa chọn và hành động như vậy ở trong kiếp sống đó.

Đặc biệt, có nhiều kiếp Thành Toàn thấy mình giữ vị trí Đại Tướng Quân, tham gia chiến tranh. Có khi anh là vị tướng bên Trung Quốc, Nhật Bản, có lúc anh là vị Đại Tướng bên trời Âu, điều khiển quân đội của nước Pháp, dựa vào trang phục mà anh có thể khẳng định như vậy. Anh đã dẫn dắt quân đội đi qua hết chiến thắng này đến thắng lợi khác, vô cùng vang dội. Có một kiếp sống, anh thấy mình đã ra quyết định sai lầm và khiến cho toàn bộ đội quân hy sinh theo mình. Ở khoảnh khắc cuối cùng của kiếp sống đó, khi đang hấp hối, Thành Toàn thấy mình nằm đó, giữa muôn vàn xác chết của đồng đội, từng cuộn thông tin tiếp tục được "load" vào tâm trí khiến anh nhận ra: Một cảm xúc hối hận hoàn toàn tràn ngập trong anh, khiến anh ra quyết định, sau này sẽ không bao giờ dẫn dắt một đội quân đến giây phút cuối cùng, để tất cả bọn họ phải chết như vậy nữa! Điều này có liên quan gì đến mô thức trong kiếp sống này của anh chăng, khi anh thường phải chia tay nhân sự sau khoảng hai năm gắn bó, chứ cũng không muốn đi xa hơn? Và có nhiều kiếp, Thành Toàn thấy mình là một vị tướng văn võ toàn tài, cầm kỳ thi hoạ, có thể nói là khá đa tài, nhưng vị tướng ấy cũng đã đích thân cầm quân xông vào mưa tên lửa đạn và giết rất nhiều người! Anh cũng nhận ra, đã có lúc mình quyết định từ bỏ chiến tranh, từ bỏ vũ lực, vì chúng gây ra quá nhiều đau khổ. Điều này có ảnh hưởng lớn đến kiếp sống này của Thành Toàn, khi "Hoà Bình" là một từ khóa luôn rất "chạm" vào trái tim anh. Một trong những sứ mệnh lớn nhất anh sáng tạo ra nơi mình, ở kiếp sống hiện tại, chính là kiến tạo hoà bình. Đây cũng là phẩm chất mà anh kế thừa từ ba mình, khi bạn bè thường hay nhận xét về ông rằng, nơi nào đang cãi nhau căng thẳng lắm, chỉ cần ông xuất hiện, không khí sẽ khác ngay, và mọi người có thể dàn xếp, giảng hoà với nhau.

Chính vì đã chán ngán việc làm Đại Tướng giết hại nhiều người, ở kiếp sống gần nhất, tức là tập phim cuối cùng anh còn thấy được, anh thấy mình là một vị Sư, từ nhỏ đã sống trong chùa, không có bạn bè, khá cô đơn, một mình, nhưng vẫn vui vẻ, ngày qua ngày vui chơi trong vườn. Khi lớn lên, vị Sư đó vẫn kế thừa được võ nghệ của nhiều kiếp làm Đại Tướng, nên rất tinh thông và có năng khiếu võ thuật. Cũng vì thế, trên đường gánh củi lên ngôi chùa trên đỉnh núi, vị Sư ấy thường hay gặp chuyện bất bình, và hay ra tay giúp đỡ. Có nhiều cô gái được giải thoát khỏi những tên cướp chặn đường trấn lột, hay những tên yêu râu xanh muốn hãm hiếp mình... Anh nhìn thấy những cô gái đó cũng chính là những cô gái anh đã gặp trong kiếp sống hiện tại. Nhân duyên các kiếp đeo đeo bám bám cho đến khi hóa giải được hết. Nếu chưa hóa giải được, nó vẫn tiếp tục đeo bám!

Mở mắt ra, Thành Toàn thấy dường như mình vẫn chưa "hoàn hồn", có gì đó mơ mơ màng màng trong anh, anh hoàn toàn chưa quen với trải nghiệm vừa rồi. Nhưng bên trong anh, có điều gì đó đã thay đổi mãi mãi. Anh đã nhìn thấy rất nhiều "sự thật" lý giải cho kiếp sống lần này của mình. Khi trí tuệ đã mở ra thì nó không còn khép lại nữa!

Đợi cho Thành Toàn từ từ trấn tĩnh lại, Bờm hỏi: Bạn đã biết mình là ai chưa?

Thành Toàn từ tốn trả lời. Hay chính xác hơn, dường như một trí tuệ nào đó bên trong anh đang trả lời: Tôi là một người vô diện (Faceless), hình hài bên ngoài này không phải là tôi. Tôi đã mang hàng trăm gương mặt khác nhau trong hàng trăm kiếp sống, nên tôi có hàng trăm gương mặt (hundreds of face) mà cũng không có gương mặt nào (faceless). Tôi có thể biết được gương mặt từ trước khi mình sinh ra.

Vậy, bạn không phải là ai?

Tôi không phải là danh tiếng của mình.

Bạn không phải là ai?

Tôi không phải là sự nghiệp, địa vị của mình.

Bạn không phải là ai?

Tôi không phải là tài sản, tiền bạc của mình.

Bạn không phải là ai?

Tôi không phải là lớp quần áo này.

Bạn không phải là ai?

Tôi không phải là cơ thể này.

Vậy, bạn là ai?

Tôi là thứ đang vận hành cơ thể này.

Bạn là ai?

Tôi là thứ trải qua nhiều kiếp sống, tích luỹ trải nghiệm từ các kiếp sống đó.

Bạn là ai?

Tôi là thứ bất biến, thường hằng, sau khi đã vượt qua tất cả những cái vô thường ở bên ngoài.

Bạn là ai?

Tôi thấy mình như một dòng chảy, chảy từ kiếp này sang kiếp khác. Có thể xem như dòng chảy tâm thức. Hãy hình dung về biển cả, sóng đánh từ lớp này đến lớp khác. Khi một con sóng nhô lên, một kiếp sống bắt đầu, con sóng đó hạ xuống và tan vỡ đi, kiếp sống đó kết thúc, rồi con sóng tiếp theo lại nhô lên, đó là kiếp sống tiếp theo.

Nhưng, cho dù bao nhiêu con sóng, thì bản chất của chúng đều là nước biển, nó vẫn như vậy. Tương tự, cho dù bao nhiêu kiếp sống, thì bản thể chân thật của tôi cũng như dòng chảy tâm thức. Tôi là dòng chảy tâm thức đó.

Bạn là ai?

Tôi thấy mình như ngọn lửa bất diệt. Khi ta đốt củi, lửa nổi lên, khi hết củi, lửa tàn. Ta nghĩ lửa biến mất. Thật ra, chỉ có củi "chết" đi, lửa không bao giờ "chết". Lửa chỉ có một. Củi này hết, ta không nhìn thấy lửa, nhưng lửa không hề "chết". Ở một nơi khác, có củi, lửa lại được thắp lên, ta lại nhìn thấy lửa. Ta cứ nghĩ lửa ở nhiều nơi là những ngọn lửa khác nhau, thật ra chúng đều là một, đều là lửa thôi mà. Tôi là ngọn lửa đó. Lửa chỉ có một. Cũng giống như tôi, từ Một mà ra. Củi là cơ thể tôi, lửa mới thật sự là chính tôi.

Bạn là ai?

Tương tự, tôi thấy mình như dòng điện vĩnh cửu. Ta không thấy dòng điện, không phải nó không tồn tại. Tôi là thứ-không-thể- nhìn-thấy đó. Dòng điện thắp sáng bóng đèn, khiến nồi cơm hoạt động, vận hành nhà máy sản xuất. Cũng giống như cái-tôi-thực-sự-là đang vận hành toàn bộ cơ thể này! Tôi cũng thấy mình như làn sóng trường tồn, như sóng vô tuyến, điện từ, ta không nhìn thấy sóng không có nghĩa nó không tồn tại. Máy phát là thân xác tôi, sóng mới thực sự là tôi. Nếu không có sóng, máy phát vô dụng. Nếu không có "tôi", cơ thể vô dụng. Sóng có thể đi từ máy phát này sang máy phát khác. Cũng như tôi có thể đi từ cơ thể này sang cơ thể khác. Sóng ở máy phát A hay máy phát B khiến ta dễ hiểu nhầm đó là hai thứ sóng khác nhau, thật ra chúng đều là một, đều là sóng. Cũng như tôi trong cơ thể A, hay cơ thể B, đều là tôi, cũng như nhiều "tôi" khác trong cơ thể của rất nhiều người khác trên trái đất này, thật ra đều là "tôi", đều là "Một" mà thôi.

Bạn là ai?

Tôi cảm nhận mình như bầu trời thường hằng ở trên kia. Khi ngước lên, ta nhìn thấy Bầu trời và Đám mây. Những đám mây có thể thay đổi, từ hình dạng này sang hình dạng khác. Nhưng bầu trời thì luôn luôn như thế. Mây có thể dầy dặc, che khuất bầu trời, khiến ta không nhìn thấy bản chất của trời xanh bao la. Nhưng khi mây thưa dần, ta sẽ bắt đầu nhìn thấy. Và khi mây tan hoàn toàn, để lại bầu trời xanh ngát và trong vắt như bản thể. Đám mây giống như cơ thể của tôi qua nhiều kiếp sống. Còn tôi, tôi là bầu trời đó, thường hằng qua thời gian.

Bạn là ai?

Tôi là nguồn năng lượng gốc.

Bạn là ai?

Tôi là bản thể thuần khiết và thiêng liêng.

Đó là "ngộ" đấy.

Những khám phá này thật tuyệt vời!

Hãy bình an, những gì vừa xảy đến với bạn giống như một sự giác ngộ tạm thời, chưa phải là mãi mãi. Hãy hình dung, nó giống như trong đêm đen kịt, bạn như người mù không thấy gì cả, đột nhiên một tia sét đánh ngang trời, khiến khung cảnh bừng sáng lên, và bạn nhìn thấy được sự thật, nhưng rồi sau đó, tia sét vụt tắt, ánh sáng biến mất, và mọi thứ quay trở về với màn đêm. Nhưng, dù chỉ là một khoảnh khắc, sự thật vẫn là sự thật, bạn đã thấy sự thật, nó sẽ ảnh hưởng và chuyển hóa bạn. Bạn sẽ không còn như trước. Dù rằng sự chuyển hóa này sẽ diễn ra từ từ. Khi sống trong đời sống thế gian, bạn vẫn còn tâm tham, sân, si, nhưng rồi bạn sẽ chuyển hóa dần. Sự giác ngộ kiểu này gọi là "Satori" – sự giác ngộ tạm thời. Nó chưa phải là "Buddha" (Phật).

Vậy, "Phật" là gì? – Thành Toàn thắc mắc.

Hãy hình dung, màn đêm của sự vô minh giờ đây hoàn toàn bị thay thế bởi ánh sáng của sự thật, nó không phải một "khoảnh khắc thoáng qua" nữa mà giờ đây là một trạng thái bền vững. Đó là trạng thái của một vị Phật (Buddha). Phật là người đã vượt qua mọi ảo tưởng và chứng được tất cả những sự thật tối hậu. Phật là trạng thái khi tâm tham, tâm sân, và tâm si đã trở thành Zero (Không), khi đó tất cả mọi nỗi sợ hãi cũng trở thành Zero (Không). Trở thành Phật là khi "tồn kho nghiệp" cũng về Zero (Không). Phật là trạng thái khi ta hoàn toàn làm chủ được vô thức của mình, có thể dễ dàng "chu du" xuống vô thức, du hành đa chiều kích, đến các thế giới và vũ trụ song song, đến các chiều kích cao hơn 3D. Một điều quan trọng, Phật đã thanh lọc và chuyển hóa 100% những ký ức ở vùng vô thức, không còn là "nô lệ" của những ký ức đó. Hay nói cách khác, Phật là trạng thái khi ta đã học được 100% bài học và phát triển thành toàn 360 độ tất cả những phẩm chất của mình. Khi đó, ta không còn cần phải tái sinh nơi trái đất này, vì mục đích ta tái sinh chỉ là để học tiếp các bài học. Khi đã học xong bài học, ta sẽ quay về "Nước Trời", quay về "Nguồn", quay về "Thành Thiên Đế", quay về với "Nhất Thể", hay quay về "Niết Bàn", tùy theo cách gọi. Đó là "Phật", hay ta cũng có thể gọi là "Chúa", hay "God", hay "Allah", hay "Cái đó" như cách gọi của Áo Nghĩa Thư, cũng tùy theo ngôn ngữ mà các tôn giáo sử dụng. "Phật" không phải là một con người, hay một tên riêng, nó là tên chung, là một trạng thái. Và tất cả chúng ta, ai cũng có thể thành Phật, vì ai cũng có "Phật tính", hay "Chúa tính", hay "Thiên tính" bên trong mình.

Bởi vì tất cả chúng ta đều từ "Một" mà ra. – Thành Toàn tiếp lời.

Đúng vậy! "Một" cũng chính là Nguồn. Đây là nơi mà ta thực sự được tạo ra, thuộc về, và sẽ quay trở lại một ngày nào đó. Từ đó tạo ra vạn vật, nên vạn vật đều có "hạt giống" của nó.

Tử thuở ban đầu, toàn thể vũ trụ chỉ có "Một" mà thôi. Không có gì lớn hơn nó mà cũng không có gì nhỏ hơn nó. Vì chỉ có "Một"

thì làm gì có cái để so sánh với nó. Cho nên, nó cũng là cái "Vô Hạn", vượt qua tất cả mọi khái niệm, mọi định nghĩa, mọi quy ước và mọi so sánh. Không thể định nghĩa được, không thể so sánh được. Vì vậy, trong "Một" cũng đã bao gồm cái "Không".

Câu chuyện bắt đầu khi "Một" muốn trải nghiệm chính mình.

Nếu chỉ có "Một" thì làm sao trải nghiệm được chính mình? Hãy tưởng tượng nếu thế giới này chỉ toàn hạnh phúc mà không có đau khổ, làm sao bạn có thể thực sự trải nghiệm được hạnh phúc và thấu hiểu hạnh phúc là gì? Điều ngược lại cũng đúng, nếu không có hạnh phúc sẽ không hiểu được khổ đau. Nên khổ đau phải tồn tại để hạnh phúc trải nghiệm được chính mình. Nếu thế giới này chỉ toàn là niềm vui mà thiếu vắng đi nỗi buồn, làm sao bạn có thể trải nghiệm được niềm vui và thực sự thấu hiểu được thế nào là niềm vui? Điều ngược lại cũng đúng, nếu không có niềm vui sẽ không hiểu được thế nào là nỗi buồn.

Phải tồn tại cái đối lập để thực sự hiểu được cái còn lại. Vì thế, để thực sự trải nghiệm được chính mình, "Một" đã phân tách làm "Hai".

Mỗi phần trong "Hai" lại tiếp tục chia ra và nhân bản chính mình, nó tiếp tục phân chia đến cái nhỏ hơn, nhỏ hơn nữa, cho đến cái nhỏ nhất, rồi cái nhỏ nhất này lại tiếp tục chia nhỏ và tiếp tục nhân bản, không có giới hạn nào cả, nó tiếp tục như thế đến vô hạn, trở thành những "chất liệu" tạo ra khoáng sản, thực vật, động vật, con người, toàn bộ thế giới của bạn cũng như toàn bộ vũ trụ mà chúng ta đang thuộc về. Nhờ thế, "Một" có thể trải nghiệm mọi thứ, mọi cuộc sống, cho dù là cuộc sống của đất đá, khoáng sản... hay cuộc sống của cây đa, cây tùng... hay cuộc sống của con chim, con chó... hay cuộc sống của một vận động viên, một tên cướp biển, một diễn viên, một người thợ khuân vác... với vô tận kịch bản về chương trình sống. Mong muốn và mục đích của "Một" là Trải nghiệm và Sáng tạo. Vì thế, toàn thể vạn vật, trong đó có bạn, đều thuộc về sự Trải nghiệm và Sáng tạo thiêng liêng này, vì bên trong bạn là bản thể thiêng liêng của "Một". Bạn không phải là một con người tìm kiếm những trải nghiệm linh hồn, mà là một linh hồn đang tìm kiếm những trải nghiệm con người.

Thế giới của bạn có bộ môn Kinh Dịch. Trong bộ môn đó, từ Vô Cực đến Thái Cực chính là "Một", nó bao gồm cả Âm và Dương bên trong mình, Thái Cực sinh ra Lưỡng Nghi, chính là sự phân tách làm hai, Lưỡng Nghi sinh Tứ Tượng, Tứ Tượng sinh Bát Quát, và từ Bát Quái ta có 64 quẻ lý giải mọi hiện tượng của trời đất và vũ trụ này. Hay ta thấy ngành học Công Nghệ Thông Tin (IT) có mã Nhị nguyên bao gồm 0 và 1, tất cả mọi phần mềm, mọi công nghệ đều được tạo ra chỉ từ 0 và 1 này mà thôi. Điều trùng hợp tương tự cũng được tìm thấy trong Hình Học Thiêng Liêng. Khởi đầu của tất cả, là "Một", hay cũng chính

Dừng lại một nhịp

Điều gì trong chương này đang chạm đến bạn? Hãy ngồi yên và để nó lắng xuống.

Thắp nến ánh sáng