Hành Trình Thức Tỉnh

CHƯƠNG III: HÃY TRỞ THÀNH VỊ THẦY. · còn ~17 phút

Tạ Minh Tuấn

CHƯƠNG III: HÃY TRỞ THÀNH VỊ THẦY.

Thiền thức tỉnh trong đời sống hàng ngày Hành trình thức tỉnh của chính bạn.

Thành Toàn đứng đơn độc dưới ánh chiều tà. Hoàng hôn đang dần buông.

Một lát nữa thôi, ánh sáng sẽ vụt tắt. Bóng tối của đêm đen sẽ ập đến.

Trước mắt anh, mặt trời như quả cầu lửa đỏ rực đang rơi xuống, ánh dương phủ lên những vệt mây xung quanh, tạo ra một bầu trời nhuộm ánh chiều tà. Quả cầu lửa ấy đang rơi. Và anh cảm thấy, dường như cuộc đời mình cũng đang rơi.

Thành Toàn đã có một sự nghiệp đáng tự hào. Xây dựng một doanh nghiệp đi tiên phong về công nghệ giáo dục, gọi được vốn đầu tư tại thung lũng Sillicon huyền thoại, nhân rộng Startup của mình ra nhiều quốc gia, nhiều khu vực. Anh đã có trong tay một doanh nghiệp định giá nhiều triệu đô la. Koso là ứng dụng học trực tuyến kết nối gia sư và học viên với quy mô quốc tế. Với xuất phát điểm vô cùng khiêm tốn, anh bắt đầu xây dựng nên "đế chế" của mình từ khi còn là sinh viên, gặp rất nhiều khó khăn tưởng chừng như phải bỏ cuộc. Thành Toàn không phải là người sinh ra trong một gia đình có truyền thống kinh doanh, không có sẵn "gen doanh nhân" trong mình. Tất cả những gì anh có là sự khiêm tốn, một giấc mơ lớn lao, và năng lực hành động không biết mệt mỏi. Rất nhiều người đã xem anh như tấm gương về khởi nghiệp, họ ví anh như "Mặt Trời", bởi lẽ với họ, anh là nguồn cảm hứng, là "nguồn sáng" để họ được tiếp thêm nghị lực mà tiếp tục dấn thân, khởi nghiệp, phụng sự cộng đồng.

Sau nhiều năm khởi nghiệp gian khổ và đã có được vị thế của một doanh nhân thành đạt, thật ngạc nhiên, đôi mắt của anh đang ướt...

Những hình ảnh trước mắt nhoè đi, quả cầu lửa bây giờ tròn tròn méo méo trông thật thảm hại...

Thành Toàn đã sống một cuộc đời không hoàn hảo, không như cái tên của anh.

Khi doanh nghiệp nhân rộng, nó bắt đầu trở nên mất kiểm soát, anh không còn cảm thấy hạnh phúc khi thức dậy và điều hành công ty của mình mỗi ngày. Đó là những áp lực bủa vây từ nhà đầu tư. Nhiều lần, nó khiến anh tự hỏi: "Lý do bắt đầu của mình là gì?" , "Điều gì khiến mình vẫn tiếp tục làm tất cả những điều này?" , "Liệu mình còn phù hợp với tất cả những chuyện này nữa hay không?" Đã có lần, hội đồng quản trị tranh chấp quyết liệt để đẩy anh ra khỏi chiếc ghế CEO.

Nhằm bảo vệ "đứa con tinh thần" của mình, anh chấp nhận "trò chơi vương quyền". Anh học hỏi, làm việc gấp 10 lần, để tốc độ phát triển của bản thân thích nghi kịp với tốc độ phát triển của doanh nghiệp, tạo ra những kết quả vô cùng thuyết phục. Nhờ đó, Thành Toàn quay lại chiếc ghế CEO một cách đường đường chính chính. Dù rằng, sau những âm mưu, toan tính ấy, công ty không bao giờ còn trở lại với văn hóa làm việc vui vẻ, sáng tạo như ngày xưa. Đồng thời, bên trong Thành Toàn, sự trống rỗng mỗi lúc một nhiều hơn. Anh cảm thấy mất phương hướng.

Áp lực phải tăng trưởng, nhân rộng, đốt tiền đầu tư (Burn-out), gọi vốn nhiều vòng, gia tăng định giá cổ phiếu của công ty, làm giàu cho các nhà đầu tư... Tất cả khiến Thành Toàn có cảm giác mình đang ở trong một vòng xoáy không thể thoát ra, nó cũng hơi giống vòng xoáy "Cơm – Áo – Gạo – Tiền", còn với anh là "Gọi vốn – Đốt tiền – Tăng trưởng – Hết tiền – Gọi vốn". Cái thế giới kinh doanh đó thật hào nhoáng, và hoành tráng. Công bằng mà nói thì nó cũng rất nhân bản và có nhiều điều tích cực. Nhưng, rất nhiều người đã mang chiếc mặt nạ tươi cười, diễn tròn vai trên "sân khấu thương trường". Và đằng sau lớp mặt nạ đó không chỉ là những giọt nước mắt, nó còn là nhiều vết sẹo hằn sâu! Thành Toàn là một người chính trực trong kinh doanh, anh bước vào thế giới đó mà vẫn giữ nguyên phẩm chất ấy. Chính điều đó khiến anh vụn vỡ từ bên trong. Vì có quá nhiều mâu thuẫn nơi nội tâm. Để tồn tại, nhiều người đã vứt đi thứ được gọi là "lương tri", nên họ không bao giờ còn phải cắn rứt vì nó. Còn Thành Toàn? Anh phải liên tục đấu tranh, có nhiều sự giằng xé ở bên trong. Điều đó gây ra nhiều vấn đề về sức khoẻ. Anh hay bị sốt, cảm, viêm dạ dày, đau họng, với tần suất nhiều hơn những người khác.

Các mối quan hệ của anh cũng thật hỗn độn. Thật kỳ lạ khi anh giữ được sự chính trực trong kinh doanh, nhưng lại không giữ được sự ngay thẳng đó trong các mối quan hệ. Cứ như tính cách của con người này bị phân ra nhiều mảnh. Có "mảnh" thật sự rất chân thành, có "mảnh" lại không có nghĩa vụ phải tử tế với bất kỳ ai. Những áp lực trong kinh doanh khiến anh tìm đến những thú vui trần tục. Cờ bạc, rượu chè, hút sách, anh đều không mắc. Nhưng anh chọn cho mình thú vui còn lại. Rất nhiều cô gái đã đến bên cạnh anh. Anh đối xử với họ một cách vô cùng mâu thuẫn, lúc thì dịu dàng yêu thương, khi thì tàn nhẫn lạnh lùng. Anh biết mình hoàn toàn sai, khi quan hệ xác thịt với nhiều người phụ nữ, kể cả khi họ tự nguyện đến với anh, hay bị anh cố gắng chinh phục. Tuy biết, anh vẫn không dừng lại. Quay cuồng trong công việc kinh doanh, một mặt anh vẫn say men thúc đẩy sự tăng trưởng của doanh nghiệp, mặt khác anh tìm đến với các cô gái, để họ lấp đầy thứ trống rỗng bên trong anh, mặc dù, tất cả cũng chỉ là tạm bợ. Có khi, anh quan hệ với nhiều cô gái một lúc, và anh tự cho mình cái quyền dẫm đạp lên những ranh giới về đạo đức, mà không hiểu rằng những hậu quả nghiêm trọng có thể đến với cuộc đời anh. Điều đó khiến cho anh ngày càng trống rỗng. Sự đau khổ trỗi dậy, ngày một lớn lên trong anh, ăn dần ăn mòn ý nghĩa cuộc đời anh.

Khi trận đại dịch tồi tệ nhất ập đến, nhà đầu tư rút vốn, các khoản tiền sắp huy động được bị hoãn vô thời hạn. Bộ máy nhân sự phình to ra, việc liên tục tấn công giành thị phần đã khiến doanh nghiệp phải hứng chịu lượng chi phí khổng lồ. Sự chán nản của Thành Toàn mỗi lúc một lớn hơn. Anh cảm thấy thật sự mệt mỏi. Kinh doanh rơi vào vực thẳm. Các mối quan hệ thì tan vỡ. Nhưng biết làm thế nào được, tất cả những gì cần xảy ra đều phải xảy ra. What will be will be!

Anh nhắm nghiền mắt lại, ngăn không cho nước mắt tuôn rơi.

Những tổn thương có thể đến rồi đi, nó cũng sẽ nguôi ngoai dần, nhưng không hoàn toàn biến mất... Anh luôn phải mang theo tất cả những ký ức đó, như những "vết sẹo của cuộc đời". Giờ đây, anh chỉ ước rằng: Tất cả mọi thứ chỉ là một giấc mơ! Và nếu là mơ, xin hãy để nó tan biến đi ngay khi anh thức giấc! Hỡi ôi, anh cảm thấy bất lực! Xin Ông Trời hãy cho anh được kết nối với những trí tuệ lớn lao, để anh có đủ bản lĩnh giải quyết tất cả những vấn đề hiện nay của đời mình!

Thành Toàn phát ra một ý nguyện vô cùng mãnh liệt, như thể anh đã chịu đựng quá đủ rồi, đã dồn nén quá đủ rồi, mọi thứ cần phải thay đổi!

Ý nguyện đó dường như xuyên thấu qua tầng tầng lớp lớp những đám mây trên trời cao, đi thẳng vào vũ trụ bao la vô thủy vô chung!

Thế rồi, khi mở mắt, anh cảm thấy có gì đó rất khác lạ...

Thành Toàn không còn nhận ra mình đang đứng ở đâu, mọi thứ đã hoàn toàn nhạt nhoà, như những hình ảnh bị mờ dần, không còn nhìn thấy rõ ràng được nữa... Dường như, có một sự dịch chuyển nào đó đang xảy ra, anh không rõ điều gì đang diễn ra, nhưng có gì đó rất khác lạ...

Trước mắt anh bây giờ vẫn là khoảng trời rộng mênh mông, với quả cầu lửa treo lơ lửng, nhưng nó không rơi dần xuống nữa, nó đứng yên ở đó. Dường như tất cả mọi thứ đều đang đứng yên! Bầu trời, những đám mây, ánh nắng vàng của buổi chiều tà...

Có một khoảng sân trống trước mắt anh, nơi lũ trẻ mới đó vẫn còn đang chơi đá cầu, nhảy dây, í ới gọi nhau, vui đùa, đáng yêu. Giờ đây, anh không còn nhìn thấy chúng đâu cả. Thật kỳ lạ, cứ như đây không phải là nơi anh đã đến. Mà anh cũng chẳng còn biết mình đang đứng ở đâu nữa?

Chỉ có điều, anh có một cảm giác rất lạ, khác hẳn lúc nãy, đây là cảm giác được thấu hiểu, được yêu thương, một cảm giác bình an lan rộng khắp nơi chốn ấy.

Thành Toàn chợt nhìn thấy một bóng người, vì ngồi lặng im, không cử động, nên anh không nhận ra. Dường như "người ấy" hoà làm một với cảnh vật xung quanh. Anh thấy hình bóng ấy vừa lạ vừa quen, tuy không biết là ai, nhưng cũng không thấy xa lạ. Một tiếng gọi từ bên trong thôi thúc anh bước đến gần...

Rõ ràng, anh chưa bao giờ gặp người này trong đời, nhưng anh không thể nói rằng đây là người lạ. Anh hoàn toàn không hiểu nổi cảm giác này của chính mình.

Chào Thành Toàn – người đó tít mắt mỉm cười và gọi tên anh.

Xin... chào, bạn biết tên tôi? – Thành Toàn ấp úng.

Tất nhiên.

Và tôi cũng biết bạn. Bạn chính là...

Phải. Hình dáng ấy, không thể lầm lẫn được. Anh đã đọc về người này từ khi còn là học sinh. Vẻ ngoài bé con, hồn nhiên, tóc cạo, để một chởm tóc trước trán, như cái "bờm ngựa", tay lại còn cầm cái quạt, dường như là quạt mo. Cái cảm giác bên trong anh gọi ngay tên của nhân vật này, một cách khẳng định, và chắc chắn.

Thằng Bờm!

Không phải chỉ có ngoại hình thân quen, mà chính cảm giác của anh với người này cũng vô cùng quen thuộc, cứ như đây không phải là lần đầu tiên họ gặp nhau...

Dường như mọi đứa trẻ ở đất nước này đều từng đọc về bạn.

Nói rồi Thành Toàn đọc luôn một mạch, dù anh cũng không hiểu mình lấy trí nhớ ở đâu mà có thể đọc lại vanh vách bài ca dao này: Thằng Bờm có cái quạt mo, Phú ông xin đổi ba bò, chín trâu.

Bờm rằng: Bờm chẳng lấy trâu, Phú ông xin đổi một xâu cá mè.

Bờm rằng: Bờm chẳng lấy mè, Phú ông xin đổi một bè gỗ lim.

Bờm rằng: Bờm chẳng lấy lim, Phú ông xin đổi con chim đồi mồi.

Bờm rằng: Bờm chẳng lấy mồi, Phú ông xin đổi nắm xôi, Bờm cười!

Ha ha ha! – Bờm "bằng xương bằng thịt" đang cười.

Nhưng... vì sao chúng ta lại gặp nhau? – Thành Toàn có đôi chút bối rối với điệu cười đó.

Đến những thời điểm quan trọng trong cuộc đời, chúng ta cần phải gặp nhau. – Bờm từ tốn nói.

Vậy nhưng... tại sao lại là Bờm, tôi cầu xin có được nguồn trí tuệ lớn lao để dẫn dắt mình cơ mà? – Thành Toàn càng lúc càng bối rối, nhất là khi nghe những câu nói có vẻ rất... trí tuệ từ một nhân vật mà nhiều người vẫn nghĩ là hồn nhiên, vô tư, có phần ngờ nghệch như Bờm.

Hãy bắt đầu với từ đó nhé: "Ngờ nghệch" – Cứ như thể Bờm đọc được suy nghĩ của anh, vì anh không hề nói ra từ đó mà chỉ nghĩ trong lòng. – Thành Toàn à, bạn có nghĩ rằng "Bờm" ở trong bài ca dao đó thật sự ngờ nghệch không?

Thành Toàn rất ngạc nhiên, anh ấp úng: Tôi... từng thảo luận với một người bạn, và... chúng tôi rút ra kết luận Bờm là một cao thủ đàm phán chứ chẳng phải dạng vừa. Vì Bờm biết mình Có gì, Muốn gì, Mục tiêu rõ ràng là gì, Bờm cũng có đủ sự Kiên trì để từ chối, nhưng không Dành hết cái lợi về mình, mà đến khi Win–Win rồi thì mới đồng ý, khi đồng ý thì lại rất dễ thương, để lại nhiều Thiện cảm cho đối tác của mình. Phú Ông mặc dù là một nhân vật bề trên, nhưng ở đây Bờm mới là người dẫn dắt toàn bộ cuộc "đàm phán" này. Có thể nói, Phú Ông cũng chỉ ngang bằng với Bờm.

Phải, đấy là sự ngang bằng, khi ta thực sự giác ngộ, ta nhìn thấy tất cả đều ngang bằng. Cũng giống như cách ta xưng hô với nhau là "Bạn" vậy. Nó không hàm chứa ý so sánh về tuổi tác, mà thể hiện sự bình đẳng, ngang bằng.

Giác ngộ? – Thành Toàn chưa từng nghĩ đến việc mình sẽ nghe từ đó trong cuộc nói chuyện này.

Đúng. Giác ngộ tức là biết chính mình, sẽ biết được cả vũ trụ.

Biết được sự thật về mình, sẽ biết được sự thật về vũ trụ này. Chứ bạn nghĩ Người-Giác-Ngộ họ trông như thế nào?

Tôi chưa từng nhìn thấy ai, nhưng tôi nghĩ là trông họ phải đặc biệt lắm, tướng mạo đẹp như thần tiên, có vầng hào quang sáng toả ra xung quanh, nhất là trên đỉnh đầu, nhìn họ thôi là đã vô cùng đặc biệt, vô cùng khác biệt so với đám đông xung quanh.

Bạn của tôi ơi, hào quang trên đỉnh đầu là do 7 Luân Xa của người đó đã thức tỉnh hoàn toàn, đó cũng là một biểu tượng. Người- Giác-Ngộ không có vẻ ngoài như bạn tưởng tượng đâu. Trái lại, họ rất giản dị, rất... bình thường. Thậm chí, nếu họ ở trong đám đông, khi không có tần số rung động đủ cao, bạn cũng không nhận ra họ đâu.

Họ có thể là bất cứ ai trong cuộc đời này, không nhất thiết phải là một vị cao tăng đang sống ẩn cư trong rừng, hay một vị minh sư thần thái hơn người, mà có thể là một bà lão bán chè đầu ngõ, hay một ông giáo đang ngồi uống cà phê cùng bạn bè. Tóm lại, nhìn bề ngoài, họ cũng như bao người thôi. Nhưng bạn biết không, có một điểm chung khá thú vị thường hay gặp ở tính cách của họ đấy!

Tần số rung động, 7 luân xa... toàn những từ tuy mới nghe lần đầu, nhưng không hiểu sao chúng không có cảm giác xa lạ với Thành Toàn. Không sa vào các chi tiết đó, anh bắt kịp ý cuối của Bờm, và cũng chẳng rõ vì sao bên trong có sẵn câu trả lời, anh đáp: Có phải tính cách của họ hơi giống trẻ thơ không?

Phải đấy! Càng giác ngộ, càng hoà mình với thiên nhiên, càng trở về với bản thể chân thật nhất của mình. Trong các giai đoạn của cuộc đời, khi nào là lúc ta gần với bản thể của mình nhất nào? Khi còn là đứa trẻ. Nên, Người-Giác-Ngộ rất gần với trẻ thơ. Tất nhiên, "trẻ thơ" ở đây không có nghĩa là ngốc nghếch, ngờ nghệch, mà đó là đi xuyên qua sự phức tạp của cuộc sống để trở về với nguyên bản, với sự thuần khiết nhất bên trong chúng ta, khi đó ta nhìn thấu được những gốc rễ tinh tuý của vũ trụ – những bí mật thật sự. Và khi đã triệt tiêu được những ảo ảnh về tâm trí, về cái tôi, Người-Giác-Ngộ có thể hành xử chân thành, giản dị, hồn nhiên như một đứa trẻ vậy đó. Thế, bạn đang thấy ai trước mắt nào?

Một đứa trẻ! – Thành Toàn reo lên – "Phải rồi, có khi Bờm là một-trong-những-nhân-vật-giác-ngộ-nhất trong kho tàng truyện mình từng đọc thuở bé ấy chứ". – Một thoáng tinh nghịch trong suy nghĩ của Thành Toàn.

Và này, bạn là người khá am hiểu về Tarot. Trong truyền thống thực hành tâm linh với Tarot, có một lá bài tên là The Fool đúng không?

Bờm tiếp tục.

Đúng vậy, đó là lá mở đầu của một hành trình trong bộ Ẩn chính. Lá đó tượng trưng cho sự khởi đầu.

Thành Toàn vẫn không hiểu vì sao Bờm dường như có thể nhìn thấu hết mọi suy nghĩ và sự hiểu biết bên trong anh. Đây thực sự là một cuộc nói chuyện kỳ lạ!

Đột nhiên, một hình ảnh hiện ra trong tâm Thành Toàn. Không hiểu vì sao, anh nhìn thấy và cảm nhận rất rõ ràng hình ảnh đó hiện ra từ bên trong mình. Ban đầu, anh có chút bỡ ngỡ. Nhưng sau đó, anh nhanh chóng cảm nhận được, Bờm đã dùng một cách nào đó để khiến anh nhìn thấy những hình ảnh đó rất nhanh, mà không cần phải vẽ ra.

Trải nghiệm này giống như đang nhìn vào một màn chiếu trước mắt, vừa nhìn vừa nghe sự giảng giải của Bờm. Anh biết, điều này sẽ còn lập lại nhiều lần trong cuộc đối thoại này, các hình ảnh khác sẽ tiếp tục hiện ra mỗi khi anh cần tích hợp một trí tuệ mới, và anh mở lòng tiếp nhận.

Mọi thứ đều có tính chu kỳ, hãy tưởng tượng một vòng tròn không có điểm bắt đầu mà cũng không thật sự có điểm kết thúc, đó cũng là ý nghĩa của cụm từ vô thủy vô chung, cũng có thể hiểu: Mở đầu chính là kết thúc mà kết thúc cũng chính là mở đầu! Giống như bốn giai đoạn của đời người: Sinh – Lão – Bệnh – Tử, khi Tử thật ra là đang Sinh ra trong một cuộc đời mới. Hay bốn giai đoạn của vạn vật là Thành – Trụ – Hoại – Diệt, khi Diệt thật ra cũng đang Thành cho một chu kỳ mới, sự sáng tạo phải được dựng xây từ khoảng trống nơi sự huỷ diệt để lại. Lá đó vừa là lá kết thúc, vừa là lá khởi đầu đấy!

Kết thúc ở chỗ, The Fool tượng trưng cho bậc đã giác ngộ rồi, đã thấu

Dừng lại một nhịp

Điều gì trong chương này đang chạm đến bạn? Hãy ngồi yên và để nó lắng xuống.

Thắp nến ánh sáng