Tạ Minh Tuấn
Phần 3
4. Hãy cẩn trọng khi chọn nhà đầu tư.
Vì đó không chỉ là câu chuyện vốn - mà là câu chuyện năng lượng.
Một nhà đầu tư mang năng lượng của "Shark" có thể giúp công ty bạn bùng nổ trong ngắn hạn, nhưng cũng có thể bào mòn linh hồn doanh nghiệp bạn từ bên trong.
Giữa một "người đồng hành" và một "kẻ điều khiển", sự khác biệt là: ai đang giữ tay lái linh hồn.
Chọn đúng người, như kết hôn đúng người: tạo ra sự đồng điệu, nâng đỡ, phát triển. Chọn sai người, như trao trái tim cho kẻ chỉ muốn điều khiển bạn bằng tham vọng.
5. Vậy nên, thay vì chạy theo hình mẫu "Shark", hãy quan sát kỹ "Cá Mập nội tâm" bên trong bạn: Có đang sống bằng bản năng hay bằng tuệ giác?
Có đang hành động vì tình yêu hay vì nỗi sợ?
Có đang đặt cái Tôi lên trên tất cả, hay đang phục vụ điều gì đó lớn hơn bản thân mình?
Kinh doanh không cần phải là một cuộc chiến.
Nó có thể là một hành trình tỉnh thức, nơi bạn vừa xây dựng giá trị vật chất, vừa thăng hoa giá trị tâm linh.
6. Lời nhắn gửi: Nếu bạn là một doanh nhân tỉnh thức… Xin hãy nhớ rằng: Bạn không cần trở thành "Shark" để thành công. Bạn chỉ cần trở thành Chính Bạn - trong phiên bản sáng suốt và yêu thương nhất.
Thành công thật sự không đến từ việc chiếm hữu… Mà đến từ việc phát triển bản thân đến mức không còn gì phải chiếm.
Nguyện chúc bạn chuyển hoá thành công Cá Mập nội tâm bên trong mình - để không cần tấn công, bạn vẫn dẫn dắt. Không cần hung dữ, bạn vẫn vững vàng. Không cần máu lạnh, bạn vẫn đi xa.
SỨ MỆNH - ÁCH NẶNG, ẢO TƯỞNG HAY ÁNH SÁNG?
Hỏi: Cái được gọi là "sứ mệnh" - rốt cục có thật không? Hay chỉ là một ảo tưởng đẹp đẽ mà con người bày ra để thỏa mãn bản ngã?
Đáp: Sứ mệnh - nếu hiểu sai - là một cái ách vô hình mà ta tự nguyện đeo vào cổ mình, rồi ép người khác cũng phải đeo cho giống. Nhưng nếu hiểu đúng - sứ mệnh là một lời gọi mời linh thiêng, đến từ nơi sâu thẳm nhất trong linh hồn ta.
Nó vừa đúng - lại vừa sai. Và cả sự phủ định của nó - cũng vừa đúng - lại vừa sai.
Chúng ta từng thấy những tổ chức, những nhóm người nhân danh "sứ mệnh" để thao túng, để kiểm soát, để trục lợi. Một "sứ mệnh" khiến con người đánh mất tự do - thì không phải là sứ mệnh - mà là gông cùm được bọc trong vỏ vàng.
Nhưng để hiểu rõ điều này, trước tiên, ta cần tự hỏi: Tự do là gì?
Tự do - không phải là "muốn làm gì thì làm". Tự do - là khi ta không còn bị điều khiển bởi tâm trí phân biệt. Tự do - là sự hợp nhất với Dòng Chảy của Vũ Trụ, là khi ta không còn chống lại điều gì, mà hoàn toàn giao phó - hoàn toàn hiện diện - hoàn toàn hòa điệu.
Và trong trạng thái đó - Không còn "tôi", thì cũng không còn cái gọi là "sứ mệnh của tôi". Vì khi ta trở thành cánh tay nối dài của Trời, thì ai còn để nhận công lao? Ai còn để gọi tên điều mình đang làm?
Phật không làm vì sứ mệnh. Phật cũng chẳng từ chối sứ mệnh. Ngài chỉ hành động vì mọi thứ đang cần được làm.
Nhưng hãy nhớ: Chúng ta đang sống trong thế giới nhị nguyên - nơi có ngày và đêm, có sinh và diệt, có lựa chọn và kết quả. Và trong cõi tạm này - Ai cũng có một bản thiết kế linh hồn riêng.
Sứ mệnh không phải là thứ để "tạo ra", không cần phải "chế tác" hay "sáng tạo ý tưởng".
Sứ mệnh là thứ đã có sẵn trong bạn - như một hạt giống đợi ngày trổ hoa. Bạn không cần cố tìm - bạn chỉ cần lặng nghe. Bạn không cần theo đuổi - bạn chỉ cần quay vào trong.
Trong sự tĩnh lặng sâu sắc… Sứ mệnh dần lộ diện như một vì sao trong đêm. Nó không ồn ào. Không khoa trương. Nhưng không thể không thấy khi bạn đã nhìn bằng con mắt của Tâm thức.
Có người hỏi: "Nếu sứ mệnh có thật, sao lại mâu thuẫn với tự do?"
Sự thật là: khi bạn sống đúng với sứ mệnh của mình - bạn cũng đồng thời sống trong tự do. Vì bạn không còn bị dẫn dắt bởi sợ hãi hay tham vọng - mà chỉ hành động trong ánh sáng của sự hiểu biết và yêu thương.
Tất cả đều có sứ mệnh. Một cánh hoa rơi cũng có sứ mệnh. Một làn gió đi ngang cũng có sứ mệnh. Huống chi là bạn - một linh hồn đang mang hình hài người, đang đi qua kiếp sống này không phải tình cờ.
Bạn đến Trái Đất này - không phải vì một ngẫu nhiên - mà vì một Ý Nghĩa Sâu Thẳm trong hành trình tiến hóa của bạn.
Hãy nhớ: Sứ mệnh có thể là ảo ảnh - nếu bạn còn đang tìm kiếm nó để cảm thấy mình "cao cả hơn ai đó". Nhưng nó trở thành sự thật - khi bạn thấy rõ mình là một phần không thể tách rời của sự vận hành thiêng liêng.
Cuộc đời này - vừa vô nghĩa - vừa rất có nghĩa. Hiểu vô thường - thấy mọi thứ chóng tàn, nên chẳng có gì đáng để giữ. Nhưng hiểu sâu hơn - thấy chính vì vậy - mọi điều ta sống đều trở nên thiêng liêng.
Hiểu mọi sự là ảo ảnh - thấy đời hư huyễn, chẳng đáng bận tâm. Nhưng hiểu ảo ảnh là phương tiện - thấy tất cả đều là giáo trình của linh hồn.
Và sứ mệnh cũng vậy. Vừa là một cơn mộng - vừa là một sự thật sâu thẳm. Tùy bạn bước vào nó bằng mắt thường - hay bằng con mắt thứ ba của tỉnh thức.
Hãy sống. Sâu sắc. Yêu thương. Và trọn vẹn với sứ mệnh mà bạn đã mang theo đến kiếp sống lần này.
Vì nếu bạn đang sống, nghĩa là bạn đang được mời gọi. Không cần tìm đường. Chỉ cần nhận ra.
CHUYỂN HÓA SỰ TRÌ HOÃN - BƯỚC RA KHỎI VÒNG LẶP CỦA CHÍNH MÌNH Hỏi bạn một điều… Bạn đã bao giờ trì hoãn chưa?
Không phải là những điều lớn lao… Mà là những điều rất nhỏ. Một lời yêu chưa nói. Một vòng tay chưa ôm. Một dự định cứ lặng lẽ bị đặt lùi sang "ngày mai".
Chúng ta trì hoãn. Rồi lại trì hoãn. Và rồi chúng ta gọi đó là… cuộc đời.
Trì hoãn không phải vì bạn không thể.
Mà vì có điều gì đó bên trong bạn chưa được hiểu.
Đôi khi, trì hoãn không đến từ lười biếng, không từ thiếu kỷ luật. Mà đến từ những ký ức sâu trong vô thức: Những thất bại chưa được chữa lành. Những tiếng nói chê trách từ quá khứ. Những niềm tin vô hình rằng: "Mọi thứ tốt đẹp rồi sẽ đến… vào một ngày nào đó."
Nhưng… nếu không phải hôm nay, thì bao giờ?
Trì hoãn là tiếng nói của cái tôi cũ.
Thiền là con đường để lắng nghe tiếng nói của linh hồn.
Khi bạn ngồi xuống, thở chậm lại, và thiền thật sâu với chính mình, bạn sẽ thấy nơi nào bên trong bạn đang trì hoãn. Bạn sẽ thấy có một đứa trẻ đang run rẩy trong bóng tối, nó từng bị mắng khi dám chủ động, từng bị cười khi dám bày tỏ, và giờ… nó chỉ biết chần chừ.
Hãy thiền về đứa trẻ ấy. Hãy thiền về cảm xúc ấy. Không để sửa chữa, không để xua đuổi, mà để ôm ấp - và hiểu thấu.
"Con cóc" trong tâm trí - và nghệ thuật hành động đúng lúc Bạn từng nghe đến nguyên lý "Eat that frog"? Nếu một ngày bắt buộc phải ăn một con cóc - hãy ăn nó trước. Đó là bài học hành động. Bởi nếu bạn cứ để dành con cóc ấy lại sau, bạn sẽ chẳng thể tận hưởng nổi những món ngon còn lại.
Trì hoãn chính là con cóc đó. Bạn biết nó phải được xử lý, nhưng bạn lảng tránh, và trong lúc làm việc khác, tâm trí bạn vẫn đang gặm nhấm con cóc ấy.
Giải pháp không phải là cố gắng. Giải pháp là thức tỉnh. Hãy làm điều cần làm, trước khi tâm trí bày ra hàng trăm cái cớ để trì hoãn thêm một lần nữa.
Bạn không cần đánh bại sự trì hoãn.
Bạn chỉ cần bước ra khỏi nó - bằng sự hiện diện.
Mỗi lần bạn trì hoãn, đừng trách móc mình. Chỉ cần dừng lại. Thở. Và hỏi: "Mình đang không dám làm điều này, vì điều gì bên trong mình chưa được lắng nghe?"
Rồi hãy quan sát. Không can thiệp. Không ép buộc. Chỉ cần nhận biết. Và hành động - như dòng nước chảy, không còn bị tắc nghẽn.
Bài học của người tỉnh thức
Người tỉnh thức không phải là người không bao giờ trì hoãn. Mà là người biết trì hoãn điều cần trì hoãn, và hành động ngay với điều cần được làm sáng hôm nay.
Đừng trì hoãn tình yêu. Đừng trì hoãn ánh nhìn từ bi. Đừng trì hoãn việc bắt đầu lại - từ khoảnh khắc này.
"Việc khó nhất, hãy làm trước. Điều dễ chịu, hãy để sau. Và sống từng phút giây như thể hôm nay là ngày duy nhất còn lại."
Sự trì hoãn - vốn không xấu. Nó chỉ là tín hiệu để bạn quay vào bên trong, và chữa lành một phần nào đó vẫn đang đợi được chạm tới. Hãy thiền, hãy tỉnh thức. Rồi bạn sẽ thấy - mình chính là hành động, không do dự, không ép buộc, mà là một sự Hiện Diện Tự Nhiên.
Và rồi… bạn sẽ thấy mình tự do.
BÀI HỌC TỪ 1 NGUYÊN TỬ VÀ CÁCH CHUYỂN HÓA CƠN GIẬN
Cơn giận như ngọn lửa, không ngừng thiêu đốt chúng ta từ bên trong. Nhưng càng trả đũa, cơn giận lại càng lớn hơn. Hẳn là không ít lần chúng ta đã phải ân hận vì những hành động nông nổi bộc phát trong lúc giận. Nếu không hiểu rõ nguyên nhân, thì lửa giận dù được dập tắt cũng vẫn sẽ âm ỉ cháy…
Bạn nhớ vụ thả bom nguyên tử ở Hiroshima và Nagasaki không?
Vì sao gọi là bom nguyên tử?
Bạn có biết năng lượng của chỉ một nguyên tử nhưng có thể phá hủy cả thành phố?
Cơ chế hoạt động của nó chính là từ một nguyên tử nhỏ (thường là Uranium), nguyên tử đó sẽ được một neutron bắn vào, phân tách ra những hạt nhân vô cùng nhỏ, các neutron tiếp tục được giải phóng và tiếp tục "bắn phá" vào những hạt nhân nhỏ này, phân tách ra vô vàn những hạt nhân nhỏ hơn nữa, nhỏ hơn nữa, và tạo ra một chuỗi dây chuyền phản ứng (được gọi là phản ứng phân hạch) giải phóng một năng lượng cực kỳ lớn dưới dạng nhiệt năng và bức xạ… và, đùng…!!!
Bạn biết đấy, sức mạnh của sự phá hủy không đến từ những thứ quá to lớn, chúng đến từ những thứ vô cùng vi tế, như là chỉ là một nguyên tử vậy.
Cơn giận cũng giống như thế. Cơn giận có thể khiến chúng ta phá hủy một mối quan hệ. Một cơn giận có thể tước đi mạng sống và mở ra một cuộc chiến quy mô lớn. Tất cả mọi thứ - đều có thể chỉ bắt nguồn… từ một cơn giận.
Chúng ta đều có sự cộng hưởng với cơn giận, nhưng điều quan trọng, chính là cách phản ứng khi cơn giận xảy ra.
Vậy làm thế nào để làm việc với cơn giận?
Khi đang giận dữ, bạn làm gì đầu tiên? Bạn nhớ không? Bạn chối bỏ cơn giận. Nhưng, những ký ức về sự giận dữ thì vẫn luôn ở đó.
Cơn giận đến từ ký ức nào của bạn? Điều đó có thể được xử lý thông qua thiền. Chúng ta làm việc với ký ức và thanh tẩy ký ức. Khi sự cộng hưởng giảm xuống, cơn giận cũng sẽ giảm tần suất.
Đến một lúc, chúng ta sẽ có "cơn giận của một vị thiền sư". Chúng ta vẫn giận, nhưng chúng ta nhận thức được cơn giận và bắt đầu dừng lại, rất nhanh. Nếu bình thường ta phải giận mất vài tiếng, vài ngày, vài tuần, thậm chí, cả một đời! Cứ như thể khắc dấu vết lên đá, còn lưu lại mãi. Thì giờ đây, "cơn giận của một thiền sư" giống như lấy tay vẽ trên cát, sóng biển đánh vào, dấu vết liền tan biến.
Khi thiền, bạn có thể làm việc với những ký ức sâu xa. Có thể là những ký ức từ đứa trẻ bên trong, hay ký ức cộng hưởng với người mẹ, ký ức bào thai, thậm chí, có thể ký ức đến từ tiền kiếp. Bạn khám phá ra cảm xúc gốc (core emotion) khiến mình nhìn nhận mọi thứ xung quanh như thế, bạn ta thấy mình giận dữ với những gì đang diễn ra trước mắt.
Một ví dụ rất điển hình trong bộ phim Beauty and The Beast - quái vật và người đẹp. Trong đó, con quái vật chính là cơn giận dữ, còn cô gái đại diện cho những phẩm chất của chúng ta. Bản chất con quái vật chỉ là một chàng trai to xác, và người đẹp đã làm gì với con quái vật? Người đẹp đã dùng tình yêu để chuyển hoá sự giận dữ trong con quái vật kia. Đó chính là tình yêu đích thực.
Tình yêu có thể chuyển hóa được những điều tưởng chừng xấu xa. Thật ra, bản chất của tất cả mọi thứ trên cuộc đời này rất trong sáng, thuần khiết. Bên trong chúng ta là những phẩm chất tuyệt đẹp và hoàn mỹ. Chúng ta là những thiên thần. Khi đến với Trái Đất, chúng ta là những thiên thần, nhưng chúng ta đã quên điều đó.
Thiên thần không chiến đấu với con quái vật, cũng không phải trốn chạy. Mà thiên thần đã đối diện, ôm ấp, thấu hiểu và chuyển hóa con quái vật. Nếu chúng ta trốn chạy và phủ nhận cơn giận, sự đè nén vẫn sẽ ở lại bên trong ta. Nếu chúng ta không chuyển hóa, cơn giận càng lúc càng lớn, và đến lúc, nó sẽ nổ tung, như một ngọn núi lửa.
Chúng ta không đợi đến lúc cơn giận bùng phát thì mới bắt đầu chuyển hóa, lúc đó đã muộn, vì năng lực nội tâm của ta chưa đủ lớn để xử lý, và ký ức liên quan đến cơn giận vẫn còn vẹn nguyên ở đó. Chúng ta có thể chuẩn bị bằng cách làm việc với ký ức, ta chuyển hóa dần dần những ký ức đó.
Bạn có biết câu: "Thất bại trong sự chuẩn bị chính là chuẩn bị cho sự thất bại"? Việc để cơn giận xảy đến và giải quyết hậu quả chính là sự không chuẩn bị.
Ta càng sáng trong, ta càng ít sự cộng hưởng. Bởi vì những gì người khác làm, bạn không thể kiểm soát được, bạn chỉ có thể "quản trị" tâm của chính bạn.
Thiền - là cách thực hành để quản trị tâm của chính mình!
HỌC CÁCH CHỊU TRÁCH NHIỆM - TỪ BẢN NGÃ ĐẾN TÂM THỨC VŨ TRỤ Chúng ta có rất nhiều trách nhiệm với cuộc đời này. Đó có thể là vai trò làm cha, làm mẹ, làm chồng, làm vợ, làm con… Và còn vô số trách nhiệm có tên và không tên khác. Nhưng liệu chúng ta có thể nhận diện đâu là trách nhiệm mà chúng ta cần ưu tiên, đâu chỉ là những thứ mà mình cố gắn mác để tô vẽ cho "cái tôi" của chính mình?
Dừng lại một nhịp
Điều gì trong chương này đang chạm đến bạn? Hãy ngồi yên và để nó lắng xuống.