Tạ Minh Tuấn
Phần 2
Nơi nào có sự chú tâm, nơi đó có năng lượng. Nơi nào có năng lượng, nơi đó có sáng tạo. Nơi nào có sáng tạo, nơi đó có thành tựu.
3. Thành công không thể thiếu năng lượng thuần khiết Không phải mọi nguồn năng lượng đều giống nhau. Bạn có thể phấn khích, nhưng là vì ganh đua. Bạn có thể hăng hái, nhưng xuất phát từ nỗi sợ. Đó là những năng lượng có tuổi thọ rất ngắn.
Ngược lại, năng lượng của thiền là năng lượng của sự thật, của sự tĩnh lặng, của ánh sáng sâu bên trong bạn. Đó là dòng năng lượng đã được biết đến qua nhiều nền văn minh: Chi trong văn hóa Trung Hoa, Prana trong Ấn Độ giáo, Reiki trong truyền thống Nhật Bản, Và Khí vũ trụ trong vật lý hiện đại - thứ tồn tại khắp nơi dưới dạng plasma, vượt khỏi rắn - lỏng - khí.
Khi thiền, bạn không hút năng lượng từ thế giới, bạn khai mở năng lượng đã có sẵn trong chính bạn. Đó là năng lượng không bị vơi đi - càng cho, càng đầy.
4. Thành công cần có hiệu suất tỉnh thức Có người học ba ngôn ngữ trong hai năm. Có người học một ngôn ngữ suốt hai năm vẫn chưa thấm. Vấn đề không phải ở thời gian, mà ở chất lượng của sự hiện diện trong từng khoảnh khắc.
Thiền không lấy đi thời gian của bạn. Ngược lại - càng thiền, bạn càng có thời gian. Bởi bạn bắt đầu phân biệt được điều gì quan trọng, điều gì không. Bạn ra quyết định nhanh hơn, làm việc sâu hơn, và không còn lãng phí năng lượng vào những thứ "chỉ trông có vẻ khẩn cấp" nhưng lại không có giá trị.
Hiệu suất cao nhất là khi bạn vừa làm việc - vừa giữ được sự an nhiên trong tâm hồn.
4. Lời kết: Không phải ai thành công cũng biết thiền. Nhưng những người thành công sâu sắc và bền vững - đều hành xử với những phẩm chất của một người đang thiền: Họ hiện diện.
Họ tập trung.
Họ sáng suốt.
Họ có năng lượng chân chính.
Và quan trọng nhất - họ hiểu chính mình.
Vì rốt cuộc, thành công bên ngoài mà thiếu tỉnh thức bên trong - chỉ là một lâu đài xây trên cát. Thiền không lấy bạn ra khỏi đời. Thiền giúp bạn trở thành người thật hơn giữa đời. Người không chỉ thành công, mà còn tỉnh thức và có mặt trọn vẹn - như một món quà cho cuộc sống này.
TỈNH THỨC TRONG SỰ NGHIỆP
Làm thế nào để đưa phẩm chất tỉnh thức vào sự nghiệp khi cuộc đời và nhất là việc kinh doanh, kiếm tiền vốn là cuộc chiến, như có người ví "thương trường là chiến trường"?
Nhưng hãy ngẫm lại, liệu Thương trường có là Chiến trường? Chiến trường là cuộc chiến. Khi ra chiến trường thì phải cầm súng. Nhưng trên thương trường, "cầm súng" để "bắn" ai đây?
Trên thực tế, có những doanh nhân dù thành công, dù kiếm được nhiều tiền, nhưng đã tạo ra nhiều nghiệp quả, mà do còn vô minh nên chưa thể nhận thức được, hoặc là đã mang trong lòng quá nhiều tổn thương chưa được chữa lành, như là hậu quả của một lối sống và làm việc quá vật chất, quá "bạo lực". Thiết nghĩ, chúng ta nên chỉnh lại một chút rằng: Thương trường là cái "trường" với rất nhiều tình thương. Như vậy sẽ ổn hơn.
Chúng ta hoàn toàn có thể đi trên con đường cân bằng giữa vật chất và tinh thần. Đó là một con đường vô cùng cấp tiến. Và trên con đường đó, không thể thiếu vắng đi giá trị cốt lõi của tình thương.
Có bao giờ anh bị thất bại hay đánh mất mình, thấy chông chênh không? Anh đã đối mặt và vượt qua nó ra sao?
Nhiều lần lắm chứ, nhất là hồi tôi mới khởi nghiệp. Khi thì bị nhà đầu tư nắm quyền kiểm soát công ty, lúc thì kết quả kinh doanh không tốt, lại có khi phải đóng cửa cả dự án…
Cách tôi đối mặt lúc trước thì khác sau này lắm. Hồi đó mình hay sử dụng sức mạnh của tâm trí, của tinh thần, của ý chí, để vượt qua. Sau này tôi nhận ra cách làm đó dễ tạo ra nhiều sự đè nén bên trong tâm. Giống như có một ngọn núi lửa âm thầm vận hành bên trong mình chưa bao giờ được chuyển hóa. Những ký ức đó có thể tích tụ dần và dẫn đến những bi kịch trở về sau này.
Sau này, tôi thường đối diện và nhìn nhận thật kỹ nguyên nhân thất bại, nguyên nhân gốc rễ, liệu có chỗ nào chưa đúng đắn với quy luật của đất trời, bài học dành cho mình là gì, mình cần tu tâm sửa tánh ở chỗ nào, mình còn thiếu những phẩm chất gì… Khi thấu hiểu các luật tự nhiên, mình sẽ bình an hơn, vì mình tự lý giải được, do đã nhìn thấy được bức tranh lớn hơn (a bigger picture) là gì rồi.
Một câu hỏi nhạy cảm, anh nghĩ về tiền bạc như thế nào? Có nhất thiết phải có nhiều tiền mới hạnh phúc và giúp đời được?
Tiền bạc giống như là nguồn lực vậy thôi. Và đó không phải là nguồn lực duy nhất. Một người đã tốt sẵn rồi, thì tiền bạc chỉ làm lộ rõ những phẩm chất tốt đó ra (và cả những tính cách xấu, nếu có). Một người đã hạnh phúc rồi thì tiền bạc có thể giúp người đó hạnh phúc hơn chứ không phải tiền bạc giúp người đó hạnh phúc.
Nhưng đó cũng chỉ là hạnh phúc có điều kiện, hạnh phúc ngoài thân vậy thôi, nó chưa phải là hạnh phúc vô điều kiện, hạnh phúc đích thực từ bên trong.
Có điều, cái hạnh phúc ngoài thân đó vẫn cần thiết khi tồn tại trong chiều kích thế giới vật lý 3D mà chúng ta đang sống ngày nay. Vì không phải ai cũng đủ duyên ngay để tu tập, thực hành sâu về tâm linh, hay Phật pháp, để chạm được vào hạnh phúc tự thân ở bên trong mình.
Tiền bạc cũng không phải là nguồn lực duy nhất nên còn có nhiều nguồn lực khác mà một người có thể sử dụng để giúp người, giúp đời. Như trí tuệ, sự tử tế, thời gian, sức lực, việc phụng sự…
Tôi nghĩ điều quan trọng là mình nên có thái độ "trung đạo" với tiền. Không dính mắc vào tiền, nhưng cũng không chối bỏ vai trò của tiền.
Vậy theo anh, hạnh phúc là gì? Anh có lời khuyên hay gợi ý nào trong việc kiến tạo hạnh phúc và tạo dựng sự nghiệp, cùng việc khởi nghiệp với những người trẻ?
Đối với tôi, hạnh phúc là thiên tính của mỗi người. Đó là tự tính mà ai cũng có. Chúng ta đến với cuộc đời này, ai cũng có sẵn hạnh phúc như viên ngọc quý bên trong. Khi lớn lên, tích lũy nhiều ký ức, nhiều tổn thương, chúng ta vô tình xây nên một mê cung khóa chặt viên ngọc này ở sâu bên trong, mục đích để bảo vệ chính mình khỏi những tổn thương có thể trong tương lai, nhưng cũng vô tình ngăn cản chính mình có thể "chạm" được đến cái hạnh phúc tự tính đó, viên ngọc quý đó, sẵn có bên trong tâm thức của chính mình.
Nếu chúng ta ngộ ra điều này, thay vì đi tìm kiếm hạnh phúc ở bên ngoài, chúng ta chỉ cần buông bỏ đi những gì mà tâm trí ta đã thêu dệt nên để ngăn cản ta tìm thấy hạnh phúc từ bên trong. Ngay lập tức, ở khoảnh khắc đó, ta hạnh phúc. Thậm chí, ta không chỉ hạnh phúc (như một tính từ), mà ta còn trở thành hạnh phúc (như một danh từ).
Hãy khởi nghiệp chứ đừng tạo nghiệp. Hiểu đạo rồi, đừng chỉ khởi nghiệp, hãy… khởi chánh nghiệp.
(Bài phỏng vấn tác giả Tạ Minh Tuấn trên báo Giác Ngộ).
KINH DOANH TRONG SỰ THỨC TỈNH
Khi Lợi nhuận không đối nghịch với Lương tâm - Bạn còn nhớ những ngày tháng Covid-19 hoành hành? Khi cả nhân loại còn chưa hiểu rõ thứ virus vô hình kia là gì, thì có những người... tranh thủ. Họ gom hàng, đội giá khẩu trang lên gấp nhiều lần. Người ta gọi đó là "biết chớp thời cơ". Nhưng, câu hỏi là: Chớp thời cơ của ai? Và cái giá là gì?
Đó là một minh chứng rõ ràng nhất cho điều này: Kinh doanh không văn hoá là khi người ta làm giàu trên nỗi đau của đồng loại.
Văn hoá kinh doanh không chỉ là đạo đức.
Đó là nền tảng cho một xã hội vận hành có linh hồn.
Kinh doanh có văn hoá là khi cái Lợi phải đi cùng cái Đúng, cái Tốt và cái Đẹp - tức là gắn liền với Chân, Thiện và Mỹ. Người làm kinh doanh nếu chỉ biết "giỏi lách", "biết lợi dụng" mà thiếu đi trí tuệ của người tỉnh thức, trái tim của người từ bi, và lòng dũng cảm của người phụng sự, thì đó không còn là doanh nhân, mà chỉ là con buôn có vẻ ngoài học thức.
1. Tự do không có nghĩa là vô đạo.
Chúng ta sống trong một thế giới mở, nơi thị trường vận hành theo quy luật cung - cầu. Nhưng tự do thị trường không bao giờ đồng nghĩa với tự do làm điều ác. Vì nếu vậy, pháp luật chỉ là một cái khung rỗng, còn đạo lý thì bị gạt bỏ.
Vai trò của nhà nước trong việc điều tiết là cần thiết - để bảo vệ cho những điều không thể chỉ đo bằng tiền, như sinh mệnh, nhân phẩm và sự công bằng giữa người với người.
Ta từng thấy một cực đoan khác - như mô hình bao cấp toàn diện của Liên Xô - nơi từng cục xà phòng cũng do nhà nước chỉ đạo sản xuất. Hệ thống sụp đổ vì nó chối bỏ quy luật tự nhiên: không gì có thể điều phối cả vũ trụ từ một trung tâm.
Trong thiên nhiên - không có "tổng thống của khu rừng", không có "CEO của đại dương" - nhưng mọi thứ vận hành hài hoà. Vì mỗi sinh vật là một cảm biến, một tế bào biết sống vì toàn thể. Không ai ra lệnh cho ai, nhưng tất cả cùng hướng về sự cân bằng.
2. Chỉ khi đạt đến trình độ tâm thức cao hơn…
Con người mới hiểu rằng: Tất cả là Một.
Khi bạn đầu cơ khẩu trang trong mùa dịch, bạn không chỉ kiếm lời - bạn đang cắt đứt một sợi dây vô hình kết nối mình với cộng đồng. Bạn đang tuyên bố: "Tôi tách biệt, tôi không quan tâm tới nỗi đau của đồng loại."
Nhưng sự thật là: Mỗi hành động của bạn rung động tới toàn thể. Giúp một người thở được trong mùa dịch, có thể là bạn vừa cứu một gia đình khỏi tang thương. Còn trục lợi từ sự hoảng loạn - là gieo hạt giống của chia rẽ, sợ hãi và tổn thương sâu sắc vào tâm thức chung.
3. Kinh doanh có văn hoá không phải là điều xa xỉ.
Đó là chuẩn mực của người có tâm linh tỉnh thức.
Bạn có thể kiếm tiền, nhưng đừng để đồng tiền làm tổ trong tim bạn. Bạn có thể tận dụng cơ hội, nhưng đừng lợi dụng lòng tin và nỗi sợ của người khác. Bạn có thể là người giàu có, nhưng hãy là người giàu có trong sự tử tế và ánh sáng.
4. Một người vừa kinh doanh, vừa tu tập được không?
Câu trả lời là: Không những được - mà còn rất nên.
Bởi vì tu không phải là từ bỏ thế gian, mà là làm đẹp thế gian bằng chính đời sống mình đang sống. Khi bạn điều hành doanh nghiệp với tâm hồn thức tỉnh, từng sản phẩm, từng quyết định, từng đồng tiền bạn làm ra... đều có linh hồn. Nó không chỉ là giao dịch - nó là sự chia sẻ năng lượng tích cực ra thế giới.
Một người bán khẩu trang với giá hợp lý, là người đang góp phần lan tỏa từ bi. Một người không lợi dụng đại dịch để làm giàu, là người đang hành thiền giữa chợ đời.
5. Lời kết: Kinh doanh trong tỉnh thức không phải là mâu thuẫn với con đường tâm linh. Đó là biểu hiện sâu sắc nhất của một linh hồn trưởng thành.
Bạn có thể chọn làm một doanh nhân, một người kiếm tiền giỏi. Nhưng hãy làm điều đó với một trái tim tỉnh thức, một trí tuệ rộng mở, và một tinh thần phụng sự.
Vì cuối cùng, thứ bạn để lại cho đời không phải là bao nhiêu tiền… Mà là bạn đã sống và kinh doanh như một con người - đúng - tốt - đẹp - đến mức nào.
DOANH NHÂN TỈNH THỨC - CÓ NÊN MANG LINH HỒN CỦA "CÁ MẬP"?
Trong đại dương của thế giới kinh doanh, không thiếu những loài săn mồi mạnh mẽ, nhanh nhạy, sắc bén và quyết liệt. Biểu tượng của "Shark" - Cá Mập - trở thành một hình ảnh phổ biến, đại diện cho sức mạnh, sự lạnh lùng, bản năng sinh tồn và tinh thần không khoan nhượng.
Nhưng nếu bạn là một doanh nhân đang đi trên hành trình thức tỉnh, thì câu hỏi không còn là: "Tôi có nên trở thành Cá Mập không?" Mà là: "Tôi đang lựa chọn tâm thức nào để vận hành cuộc đời và doanh nghiệp của mình?"
1. Trong thế giới vật chất, ta thấy doanh nhân thường phải đối diện với nhiều thách thức hơn người bình thường.
Vì họ không chỉ vận hành một cuộc đời, mà là cả một hệ thống - với con người, tài chính, áp lực, trách nhiệm xã hội. Và cũng vì thế, họ dễ mang trong mình những biến dạng sâu sắc, đôi khi không nhận ra, cho đến khi cuộc đời bắt họ đối diện.
Những biến dạng ấy - nếu không được nhìn thấy, hiểu rõ và chuyển hoá - sẽ dần ăn mòn linh hồn của người làm chủ.
2. "Shark" - Một biểu tượng không ngẫu nhiên.
Bạn có thể nghĩ cái tên "Shark" chỉ là cách gọi trong một gameshow truyền hình, nhưng vũ trụ này không có điều gì là ngẫu nhiên. Nếu bên trong bạn có sự cộng hưởng với biểu tượng đó, tức là trong bạn đang tồn tại những hạt giống - cả ánh sáng và bóng tối - tương ứng với năng lượng đó.
Và đó là một cơ hội đẹp - không phải để trở thành Cá Mập - mà là để hiểu và giải phóng "Cá Mập nội tâm" (Inner Shark) bên trong mình.
Biểu tượng "Shark" có những mặt sáng: Sức sống mãnh liệt Trực giác nhanh nhạy Tỉnh táo trong biến động Không dễ bị cảm xúc chi phối Khả năng phản ứng và đưa quyết định nhanh chóng Nhưng trong ánh sáng ấy, cũng có một bóng tối mà không ít người ngã vào: Quyền lực lạm dụng Bản ngã ngự trị Hiếu chiến, áp đặt, thiếu lòng trắc ẩn Sẵn sàng chà đạp đạo đức để đạt được mục tiêu Tâm lý săn mồi: xem người khác như đối tượng để sử dụng hoặc vượt qua Một nội tâm cô đơn, khô cằn, thiếu kết nối với Thượng nguồn 3. Nếu bạn là một doanh nhân tỉnh thức, bạn có thể nhìn biểu tượng ấy với con mắt từ bi.
Không phán xét. Không sợ hãi. Mà thấu hiểu và chọn con đường phù hợp với tâm hồn mình.
Vì hành trình của bạn không chỉ là gây dựng một công ty - mà là xây dựng một đời sống tinh thần sâu sắc thông qua công việc. Và trên hành trình đó, không phải ai mạnh mẽ nhất là người phù hợp nhất - mà là ai đồng điệu nhất về giá trị.
Dừng lại một nhịp
Điều gì trong chương này đang chạm đến bạn? Hãy ngồi yên và để nó lắng xuống.