Bạn Luôn Có Cơ Hội Thứ 2

QUAN SÁT: CÁNH CỔNG ĐẦU TIÊN CỦA THỨC TỈNH · còn ~7 phút

Tạ Minh Tuấn

QUAN SÁT: CÁNH CỔNG ĐẦU TIÊN CỦA THỨC TỈNH

Hành trình bắt đầu từ chính nơi bạn đang đứng. Không cần đi đâu xa. Chỉ cần thở.

Thở vào - biết mình đang thở vào. Thở ra - biết mình đang thở ra. Đó là cánh cổng đơn sơ nhưng quyền năng nhất dẫn về hiện tại.

Khi một suy nghĩ xuất hiện - bạn không cần phải chiến đấu với nó, cũng không cần loại bỏ nó. Hãy chỉ nhìn - như một người quan sát đứng ngoài dòng chảy. Khi bạn không tiếp thêm năng lượng cho suy nghĩ, nó sẽ tan biến - như bong bóng xà phòng vỡ trong ánh mặt trời.

Ví dụ, một ai đó chê bai bạn. Bạn có thể sân hận, phản ứng, cãi lại… và như thế, bạn đang cho phép phức cảm tự ti của người ấy "điều khiển" phản ứng của chính mình. Sự thật là bên trong họ có phức cảm tự tôn, và nguồn cơn chính là phức cảm tự ti (nên mới thể hiện sự tự tôn ra bên ngoài) - vì thế họ muốn "dìm" người khác xuống, để thấy mình "cao" hơn. Nhưng nếu bạn hiểu sâu sắc rằng: họ chỉ đang bộc lộ nỗi đau chưa được chữa lành trong chính họ - bạn sẽ không bị kéo vào trò chơi đó.

Trong tập thể, khi có một người chê người khác, người sếp liền khen người đó ngay, thì người đó lại không chê ai nữa, đó là vì người này cần sự công nhận thông qua mô thức so sánh - đố kỵ - chê người (vì phức cảm tự tôn/ tự ti bên trong), và sự công nhận qua lời khen từ vị sếp đã giúp xoá bỏ "phức cảm tự ti" bên trong người ấy.

Bạn không cần đánh lại - bạn chỉ cần không tiếp tục. Chỉ cần bạn không phản ứng, người kia sẽ mất đi đối tượng để tiếp tục cuộc chiến nội tâm của họ. Bạn vừa gieo một hạt giống bình an cho cả hai.

Khi bạn không tiếp thêm năng lượng cho những suy nghĩ, những điều tiêu cực, không phản ứng, không chiến đấu, những điều đó sẽ tự biến mất - theo nguyên lý vô thường. Hãy vận dụng chân lý này trong chính cuộc đời mình. Người tâm linh không phải là "người trên mây", mà là người có những hiểu biết đúng đắn, sâu sắc, biết vận dụng chân lý để hiện thực hoá, và tạo ra giá trị cho cuộc đời này.

BUÔNG XẢ - VÀ NGHỆ THUẬT CỦA TỰ DO

Khi thiền, bạn sẽ bắt đầu thực hành "xả tâm". Từ xả tâm, sẽ sinh ra "tâm biết". Và khi tâm biết dần lớn lên, bạn bắt đầu sống như một người đã bước ra khỏi mê cung cảm xúc.

Gặp người khó chịu - xả. Trời mưa ngoài kế hoạch - xả. Nghe tiếng ồn giữa tĩnh lặng - xả. Bị nói xấu - xả.

Khi bạn không còn phản ứng, bạn bắt đầu hiện diện. Tâm linh không phải là tách biệt khỏi cuộc sống, mà là thấu hiểu - và sống giữa cuộc đời này với một tâm thế tĩnh tại, không dính mắc.

Tâm linh là khi bạn có trách nhiệm, mà không dính mắc.

GIẤC MỘNG CỦA VŨ TRỤ - VÀ VAI TRÒ CỦA NGƯỜI QUAN SÁT Khi thức tỉnh tâm linh, bạn sẽ biết, sự quan sát quan trọng nhất là quan sát chính mình.

Hãy tưởng tượng bạn đang xem một bộ phim. Trên màn ảnh, hiện ra một kho báu vĩ đại - núi vàng lấp lánh. Bạn muốn chiếm hữu nó. Nhưng rồi bạn nhớ: Đây chỉ là một bộ phim. Không có kho báu thật nào cả.

Vậy mà đời cũng giống như vậy. Bạn nổi tham, nổi sân… vì những hình ảnh phản chiếu trong tâm trí. Nhưng liệu bạn có biết: tất cả những gì bạn nhìn thấy, nghe thấy, đều là hình ảnh quá khứ?

Đó là điều kỳ diệu khi bạn ở trong vai trò "người quan sát".

Bạn liên tục bị thử thách bởi tâm tham và tâm sân. Nhưng, mọi thứ đều được hóa giải khi bạn ở trong vai trò người quan sát. Thật ra, toàn thể vũ trụ giống như một giấc mơ, đều là ảo ảnh mà thôi. Khi thiền, chúng ta chứng nghiệm được, vũ trụ này là một giấc mơ. Ở phương diện khoa học, ta cũng có thể hiểu được điều này.

Nếu bạn nhìn lên bầu trời, bạn nhìn thấy điều gì? Đó là những vì sao, bạn nhìn thấy ánh sáng của ngôi sao, bạn chứng kiến được nó. Nhưng, trên bầu trời, có những ngôi sao đã lụi tàn, những ngôi sao đã nổ tung từ rất rất lâu rồi. Thậm chí, có những ngôi sao cách chúng ta cả trăm nghìn năm ánh sáng, và đã biến mất từ rất lâu. Ánh sáng của ngôi sao này đã đi một khoảng cách tương đương đến với Trái Đất, rồi đi vào mắt bạn, và vì thế bạn nhìn thấy vật thể đó. Cũng có nghĩa là hàng trăm nghìn năm đã trôi qua kể từ khi ánh sáng đó bắt đầu "xuất phát" từ ngôi sao và "rót vào" mắt bạn. Bạn có thể nhìn thấy ngôi sao, nhưng liệu ngôi sao đó có còn tồn tại không? Thứ bạn đang nhìn không phải là ngôi sao ở thực tại, đó chỉ là ngôi sao cách đây cả trăm nghìn năm ánh sáng. Có thể, nó đã tan biến hoàn toàn, nhưng ánh sáng nó vẫn đến với bạn. Đó chính là ảo ảnh (illusion).

Một người đứng trước mặt bạn, liệu người đó có thật sự tồn tại không? Điều này vô cùng sâu sắc để thấu hiểu.

Vẫn theo nguyên tắc phản chiếu ánh sáng từ vật thể đến đôi mắt để bạn nhìn thấy một điều gì đó. Vậy những gì bạn nhìn thấy liệu có thật 100% không? Đó là những ảo ảnh. Đó không phải là sự thật tuyệt đối. Khi thức tỉnh, bạn nhận ra điều này.

Bạn không cần xem một bộ phim, vì xung quanh bạn chính là một bộ phim được đạo diễn bởi tâm trí và tâm thức của chính mình. Bạn đồng sáng tạo mọi thứ, với tất cả mọi người. Khi thấu hiểu tột cùng sự thật này, bạn có thể chuyển hóa sự ham muốn, sự giận dữ...

Những vì sao trên bầu trời có thể đã biến mất hàng trăm nghìn năm trước. Nhưng ánh sáng của chúng vẫn đang chiếu vào mắt bạn - và bạn nghĩ chúng còn tồn tại. Đó là một ảo ảnh. Và đời sống cũng vậy.

Vũ trụ là một giấc mộng. Người đang tỉnh là người có thể thấu hiểu được giấc mộng đó.

Chúng ta nhận ra ảo tưởng, nhưng chúng ta không trốn tránh ảo tưởng. Vì ảo tưởng có tính giáo dục. Chúng ta cần tôn trọng hành trình tiến hóa của mỗi người. Thông qua bài học, chúng ta có thể thực hành và nhận được bài học cần thiết. Chúng ta có mặt trên Trái Đất để học hỏi, trải nghiệm và sáng tạo cùng nhau. Mọi ảo tưởng trong vũ trụ đều giúp bạn học hỏi, trưởng thành, và hoàn tất bài học. Mục đích của mọi mục đích chính là để giúp bạn tiến hóa về tâm linh. Tất cả mọi trải nghiệm, dù đau khổ, hay hạnh phúc, dù thành công, hay thất bại… đều giúp bạn tiến hóa về tâm linh.

Chúng ta không kiểm soát được những sự kiện ngoại cảnh, nhưng chúng ta có thể kiểm soát được phản ứng đối với sự kiện đó.

Dừng lại một nhịp

Điều gì trong chương này đang chạm đến bạn? Hãy ngồi yên và để nó lắng xuống.

Thắp nến ánh sáng